Không có gì mới mẻ về câu chuyện Líp đi dạy thêm miễn phí tuy nhiên có một người hôm nay đã dùng rất nhiều từ ngữ mang tính đáng suy ngẫm để hỏi mình những câu với đại ý như sau:

Không có gì mới mẻ về câu chuyện Líp đi dạy thêm miễn phí tuy nhiên có một người hôm nay đã dùng rất nhiều từ ngữ mang tính đáng suy ngẫm để hỏi mình những câu với đại ý như sau:
– Em đã làm ra đồng tiền nhiều và đủ để em sống tự lập chưa mà em có suy nghĩ như vậy?
– Em có nhớ rằng em đã lỗ như thế nào trong 4 học sinh đầu tay mà em dạy và cả 4 đều thành công không?
– Em nghĩ giáo viên với gia sư như em cứ uống nước mưa hít khí giời mà sống à?
– Em phải hiểu 7/7 ngày ăn ngoài của em là sự tốn kém tới nhường nào. 500k/ tuần chứ chả ít. Chưa kể những ngày e đi sinh nhật, khai trương, cưới, mua và photo tài liệu, …
Câu hỏi đánh vào tâm lí mình nhất có lẽ là câu đầu tiên. Đúng là ai hỏi sao dạy ko lấy tiền mình đều bảo “Tại em ko cần tiền”, “Vật chất tài chính đủ cả rồi”, … nhưng quả thực mình chưa suy nghĩ một chuyện: Mình chưa bao giờ có 1 khoản tiết kiệm ngoài ngân sách nào để vun vén gom góp lo cho tương lai sau này, hay ít nhất là tự lập ra ở riêng cả. Phải chăng mình đã quá ngu si và chỉ nghĩ tới vấn đề trước mắt khi nghĩ rằng mình đã no đủ ko cần tiền 🙁
Và khi 2 mục tiêu dâng lên cùng lúc
– Mua đc nhà riêng 2 tầng 100m2 Hà Nội 1 only me available
– Đi du học
thì tự nhiên tiền bạc trở nên quí giá hơn bao giờ hết. Thế mới thấy trước giờ mình thế nào, nói nhẹ thì là “hào phóng”, nặng thì là “ngu và phóng túng” :-< Considering taking a part time job this summer 🙁 See Translation