Chuẩn bị khai trương nhà hàng Tây Ban Nha

Chuẩn bị khai trương nhà hàng Tây Ban Nha, thức ăn do sao michelin làm cố vấn dài hạn.
Lần này làm từ từ không gấp rút như lần nhà hàng Nhật.
Xem lại các hình ảnh thức ăn lúc mở nhà hàng Nhật mình nhớ tổ bếp cũ lắm, đặc biệt là chef Takau & bà xã, cám ơn mọi ngừoi đã đồng hành cùng Quyên 6 tháng, cám ơn ông Chef điềm đạm, hoà nhã & làm ra nhiều đĩa thức ăn ấn tượng, luôn nhớ đến ông.
Nhiều bạn hỏi sao mình đóng nhà hàng Nhật, có lần mình đã nói Quyền Cương cô đơn trong rượu sake rồi đó, không phải lĩnh vực của mình thì không thể tiến xa được các bạn à, sắp tới tụi mình ra mắt nhà hàng Tây Ban Nha & hầm rượu vang tương xứng với các món ăn mới, sân vườn rộng đẹp thoáng mát, nhạc vui, có tui nhảy 🙂
Website chưa làm xong, khoe tạm tí :

Lại còn kiểu xoá cả tên để đăng nữa bó tay

Lại còn kiểu xoá cả tên để đăng nữa bó tay, các chị chịu khó vlu ~~ em sẽ làm 1 album cúng các Cô Hồn
Lam ngyeu tớ bảo ” Ở Việt Nam có cái ảnh cũng ăn cắp , hay thiệt ~~ ” =)) ngại wa”
Bạn nào còn thich copy ảnh hay j của tớ tớ cho lên đây 1 album hết để khách còn bít mà tránh các thánh Bán Hàng Úc có người nhà nhưng đi copy ảnh liên tục

CHÍNH PHỦ ĐẠI LỪA “TỰ ĐÓNG CỬA THẮNG” TRONG VỤ TRỊNH VĨNH BÌNH

CHÍNH PHỦ ĐẠI LỪA “TỰ ĐÓNG CỬA THẮNG” TRONG VỤ TRỊNH VĨNH BÌNH. ( Bài dài, không dành cho bọn não ngắn )
Với hình ảnh phấn kích giơ hai cánh tay lên và IM LẶNG không tiết lộ nội dung xét xử sau khi rời khỏi Tòa Trọng Tài Quốc tế tại Paris, dường như cho thấy sẽ có một chiến thắng cho ông Trịnh Vĩnh Bình sẽ được tuyên vào ngày 31/8 tới.
Sự im lặng không tiết lộ nội dung vụ việc như là một phần nghĩa vụ theo thông lệ dành cho bên thắng kiện khi xử ở Tòa Trọng Tài để giảm thiểu sự ảnh hưởng đến uy tín của bên thua kiện. Thủ tục xét xử của Tòa Trọng Tài rất khác với Tòa án truyền thống, nó luôn đảm bảo được đến yếu tố bí mật vụ việc, những người không liên quan vụ việc sẽ không được phép tham dự, trong suốt thời gian xét xử bên nguyên lẫn bên bị không được phép tiết lộ, cung cấp thông tin vụ việc cho báo chí. Thậm chí là phải giữ bí mật về bản án thi hành sau đó. Đó là lý do suốt một tuần qua khi vụ kiện bắt đầu, cộng đồng rất quan tâm đến vụ kiện nhưng báo chí cũng không thể có được một thông tin về diễn biến phiên tòa.
Trước khi đi vào đánh giá vụ án của ông Bình, tôi xin cung cấp thông tin 2 vụ kiện trước đây liên quan đến các cơ quan Chính Phủ Việt Nam, đó là vụ HLV trưởng đội bóng đá Việt Nam Letard kiện Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, và vụ ông Liberati kiện Hãng Hàng Không Vietnam Arlines (VNA). Cả 2 vụ này phía Việt Nam đều thua kiện vì những “nhận định ngây ngô” từ phía lãnh đạo, và đến vụ ông Trịnh Vĩnh Bình, Chính Phủ cũng không rút ra kinh nghiệm mà còn tiếp tục đi vào vết xe đổ của Liên đoàn bóng đá và VNA.
Vụ Liên Đoàn Bóng đá VN thua vì “thiếu hiểu biết” luật quốc tế:
Vụ việc bắt đầu khi Liên Đoàn Bóng đá VN sa thải ông Letard vào năm 2002. Ban đầu ông Letard đã khiếu nại vụ việc lên Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới (FIFA) để yêu cầu Việt Nam bồi thường vì đã vi phạm hợp đồng. FIFA ra quyết định giải quyết khiếu nại với kết luận nghiên về phía Việt Nam, xử thua ông Letard.
Không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA, ông Letard đã khởi kiện ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy sĩ. Tòa Trọng tài Thể thao thụ lý vụ việc và thông báo cho Liên Đoàn Bóng Đá VN biết và yêu cầu Liên đoàn bóng đá VN cung cấp thông tin vụ việc, cũng như phản hồi các cáo buộc của ông Letard. Nhưng Liên đoàn bóng đá Việt Nam không chịu cung cấp thông tin theo yêu cầu của tòa. Thậm chí khi được triệu tập đến phiên tòa để xét xử nhưng Liên Đoàn Bóng đá Việt Nam cũng chẳng thèm tham dự.
Lý do của việc “không quan tâm đến vụ kiện” là do các quan chức lãnh đạo của Liên đoàn Bóng đá VN khi đó cho rằng đã có kết quả giải quyết cuối cùng của FIFA, kiện ra Tòa Trọng tài Thể Thao ở Thụy sĩ không phải là phương phức để giải quyết tranh chấp theo như hợp đồng ký kết, nên nó không có giá trị. Với lại kiện ra tòa Thụy Sỹ, nếu thua “mà ở Việt Nam ta không chấp hành thì làm gì được nhau”.
Phiên tòa vụ này được mở ra mà không có bị đơn là Liên Đoàn Bóng đá VN. Thế là nguyên đơn đươc dịp tha hồ vạch tội. Kết quả là Tòa trọng tài Thể thao xử ông Letard thắng kiện, yêu cầu Liên Đoàn Bóng đá VN bồi thường hợp đồng cho ông Letard với số tiền gần 200 ngàn đô ( 3 tỷ đồng Việt Nam thời đó). Áp dụng hình thức chế tài nếu không thi hành án thì Liên Đoàn Bóng đá VN sẽ bị cấm tham gia tất cả các giải đấu bóng đá theo hệ thống FIFA trong 2 năm.
Lúc này các quan chức Liên đoàn bóng đá VN mới “té ngửa” ra, là phán quyết của tòa này lại có hiệu lực pháp lý cao hơn phán quyết của FIFA, mà FIFA cũng phải thi hành bản án của Tòa Trọng tài Thể thao.
Thật ra việc khởi kiện cũng rất đơn giản, khi trong Quy chế giải quyết khiếu nại của FIFA nêu rõ, khi tranh chấp xảy ra nếu không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA thì các bên có thể khởi kiện vụ việc ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy Sỹ, và các phán xử của Tòa án này là có hiệu lực cuối cùng mà FIFA cũng phải đảm bảo thi hành.
Thế là Liên đoàn Bóng đá VN mới chịu báo cáo lên chính phủ và cầu cứu. Ngân sách nhà nước cấp cho Liên đoàn bóng đá VN vào năm đó được 3,7 tỷ, đã bị ông Letard “xơi” mất 3 tỉ. Quá đau! Vụ này thua vì ra cuộc chơi quốc tế mà thiếu hiểu biết luật quốc tế.
Đến vụ thứ 2, Vietnam Arlines (VNA) thua vì xem thường tòa án nước ngoài
Vụ việc bắt đầu với một ông người Ý mang tên Liberati kiện Vietnam Arlines (VNA) ra Tòa án Roma ở Ý, yêu cầu VNA trả tiền chi chí phí cho ổng vì VNA đã Ủy quyền cho một Đại lý VNA thuê ổng làm việc. Đại lý này bị phá sản, ổng đành nắm đầu VNA đòi tiền. Phiên tòa mở ra, tòa triệu tập nhưng Vietnam Arlines cũng không cử người tham dự, theo kiểu “ta chả liên quan”. Sự vắng mặt của bị đơn làm Tòa án Ý nhanh chóng tuyên Liberati thắng kiện, buộc Vietnam Arlines phải thanh toán cho bên nguyên đơn 1,3 triệu euro.
Đứng trước phán quyết này lãnh đạo Vietnam Arlines đánh giá phán quyết ở Tòa án nước Ý dễ gì thi hành được ở Việt Nam khi Vietnam Arlines là “con cưng” của nhà nước, Vietnam Arlines cũng chẳng có tài sản ở Ý thì… “làm gì được nhau”.
Đúng là suốt gần 7 năm sau đó án này không thi hành được, vì ở Ý không có gì để chế tài được VNA. Rồi bỗng một ngày của năm 2002, luật sư Liberati phát hiện VNA đang có một tài khoản triệu đô ở nước Pháp, đây là cơ hội ngàn vàng, đảm bảo cho việc thi hành án của VNA. Thi hành ở Ý không được thì nhờ Pháp “thi hành hộ”, đó là cách làm của luật sư đại diện cho ông Liberati.
Giữa Ý và Pháp đều thuộc khối Liên minh Châu âu. Đây là một Liên minh gần như nhất thể hóa về chính trị, ngoại giao và tương trợ tư pháp rất chặt chẽ với nhau. Thế là tòa án ở Pháp nhanh chóng ra quyết định phong tỏa tài khoản triệu đô của VNA tại Pháp để đảm bảo thi hành án.
Điều buồn cười trong vụ này, lúc đầu VNA chỉ bị yêu cầu thanh toán là 1,3 triệu euro, nhưng không chịu thi hành ngay, mà đi thuê mấy luật sư để “gỡ” vụ phong tỏa tài sản ở Pháp. Kết quả cuối sau một thời gian kiện cáo của VNA, gỡ đâu không thấy mà cuối cùng cũng thành “gỡ ghẻ”. Kết quả cuối cùng là VNA phải thanh toán bồi thường cho ông Liberati 5,2 triệu euro, vì phải thanh toán cho bên nguyên đơn thêm tiền lãi suất của nhiều năm và thanh toán luôn chi phí luật sư cho bên họ, vì VNA là bên thua kiện.
Vụ này VNA thua đau vì đã xem thường thẩm quyền và khả năng thi hành bản án của Tòa án quốc gia Ý.
Hai bài học trên đã có, đến vụ thứ 3, trở lại vụ án Trịnh Vĩnh Bình, Chính phủ đã đi vào vết xe đổ của Liên Đoàn Bóng đá và VNA dù hiểu biết luật chơi của quốc tế nhiều hơn, nhưng vẫn còn mang tư duy thiếu tôn trọng luật chơi quốc tế.
Có thể kể ra một số lỗi của Chính Phủ trong vụ này như sau:
Thứ nhất, Chính phủ đã không thi hành đầy đủ các cam kết với ông Bình theo như Thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006, đó là việc trả lại tài sản đất đai và nhà xưởng đã tịch thu của ông Bình. Nếu vào thời điểm này Chính Phủ quyết tâm thực hiện thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore thì có thể chỉ phải bỏ ra khoảng 20-30 triệu đô thu hồi đất đai để trả lại hoặc có thể tìm kiếm sự thỏa thuận riêng với ông Bình nhận tiền thay cho nhận đất đai. Tuy nhiên, chính phủ đã làm ngơ, không tiến hành thực hiện cam kết này, để rồi sau mười năm dẫn đến việc ông Bình tái khởi kiện, yêu cầu đòi bồi thường đến ít nhất 1,25 tỷ đô.
Ông Bình đòi đến ít nhất 1,25 tỷ đô nghe có vẻ như là bất hợp lý. Nhưng vào tay các luật sư quốc tế là đều có cở sở. Luật sư cũng chẳng khó khăn gì để chứng minh cho việc giá thành đất đai tại Việt Nam của ông Bình từ lúc bị tịch thu đến nay đã tăng lên hàng trăm lần. Hay đòi những thứ mà trong Thỏa thuận ở Singapore trước đây không có như: đòi tiền bồi thường thiệt hại khi bị giam giữ bất hợp pháp theo án lệ quốc tế, và các tài sản có thể đem lại lợi nhuận sau 20 năm của ông Bình, bồi thường tổn thất về tinh thần sau hàng chục năm, chi phí thuê luật sư v.v..
Cái này gọi là “không chịu đền 1 theo cam kết ban đầu, cuối cùng tòa xử phải đi đền 10”.
Lỗi thứ hai, Chính phủ đã thúc đẩy ông Bình đi kiện.
Lưu ý rằng việc Chính phủ cam kết trả lại tài sản “hợp lý” cho ông Bình theo như Thoả thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006 không phải là một bản án được phán quyết của Tòa Trọng tài Singapore, mà nó chỉ là sự thỏa thuận riêng tư giữa ông Bình với Chính phủ Việt Nam dưới sự hòa giải của Tòa trọng tài. Nói dễ hiểu sự thỏa thuận này được thiết lập ở giai đoạn “tiền tố tụng” – tức tòa trọng tài chuẩn bị xử, 2 bên đã đồng ý thỏa thuận tự cam kết giải quyết với nhau thì Tòa sẽ ngưng xử. Vì vậy, thỏa thuận này sẽ không được xem là một bản án của Tòa trọng tài để được áp dụng hình thức chế tài được hỗ trợ thực hiện bởi bên thứ ba. Có lẽ không có chế tài bởi bên thứ ba là lý do để Chính phủ “lơ là” không thực hiện đầy đủ cam kết của mình đối với ông Bình, và nó giải thích cho vìệc ông Bình sau này nói rằng mình đã bị lừa là vậy. Thực tế là ông Bình không thể nhờ một bên thứ ba chế tài Chính Phủ VN để thi hành cái Thỏa thuận đã ký ở Singapore. Vì vậy không còn cách nào khác ông Bình phải đi kiện lại ra Tòa trọng tàinhằm có một bản án chính thức để đảm bảo cho sự chế tài được hỗ trợ bởi bên thứ ba.
Rõ ràng việc ông Bình là một công dân Hà Lan khởi kiện chính phủ VN ra tòa, tòa thụ lý xét xử theo thủ tục tố tụng là một bất lợi rất lớn cho chính phủ VN vì Chính phủ hầu như không có cửa thắng kiện trong vụ việc này.
Thắng sao được khi Hiệp định Khuyến khích và Bảo hộ Thương mại Đầu tư giữa Việt Nam-Hà Lan, tại điều 6 nêu rõ: “không một Bên ký kết nào được thực hiện bất kỳ biện pháp nào để tước đoạt trực tiếp hoặc gián tiếp những đầu tư của các công dân bên kia”. Gỡ sao được khi có sự vi phạm lộ liễu và quá rõ ràng như vậy.
Lẽ ra, nếu Chính phủ nhận định sáng suốt hơn thì thấy rõ cửa thắng duy nhất cho Chính phủ trong vụ này là nằm ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình, để qua hình thức này thể có thương lượng hạn chế thấp nhất số tiền phải bồi thường. Nhưng việc không thực hiện đầy đủ các cam kết ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình trước đây, đã làm cho cửa thắng của Chính Phủ tự khép lại, khi ông BÌnh yêu cầu mở phiên tòa và xử theo tố tụng.
Khi bản án được xét xử theo thủ tục tố tụng được Tòa Trọng tài ở Paris đưa ra, nó sẽ có giá trị thi hành ở hơn 150 quốc gia đã tham gia ký kết Công ước New York 1958 công nhận và thi hành phán quyết của Tòa trọng tài. Khi thua kiện, mà Chính phủ không tự nguyện thi hành bản án trả tiền bồi thường theo phán quyết của Tòa, thì luật sư của ông Bình sẽ canh me tiền và tài sản của Chính phủ VN nằm trên lãnh thổ của 150 quốc gia này, là họ có quyền yêu cầu Tòa án ở quốc gia ấy phong tỏa tài sản và nhờ thi hành bản án của Tòa trọng tài.
Luật sư của ông Bình không dại gì nhờ mấy tòa án quốc gia đã tham gia Công ước như Trung Quốc, Lào hay Cambodia thi hành án mà chắc chắn họ sẽ chọn các quốc gia có nền pháp quyền, tòa án hoàn toàn độc lập với thể chế chính trị như tòa án ở các quốc gia thuộc EU, Mỹ, Úc, hay Canada… Tòa án ở các quốc gia này họ sẽ “đè ra vặt” không thiếu một xu.
Hết cứu!
Thử hỏi một quốc gia đang trên đường hội nhập quốc tế, mà để xảy ra những vụ việc như vậy có đáng trách và đáng xấu hổ không? Nếu ông bà lãnh đạo nào đã làm ẩu trong vụ này tự bỏ tiền túi ra đền thì cũng chẳng có gì đáng trách, đằng này họ cứ moi tiền từ ngân sách nhà nước – là tiền do người dân đóng góp để bồi thường. Thế mới đau!
***
P/s: Bài của tửu đệ Phạm Lê Vương Các.

Đêm qua vừa ngủ sát sạt cạnh Nguyễn Mỹ Trà

Đêm qua vừa ngủ sát sạt cạnh Nguyễn Mỹ Trà, sáng nay FB báo tròn 1 năm triển lãm ảnh TRƯỜNG SA – NƠI TA ĐẾN tưng bừng khai mạc với ca khúc “Bâng khuâng Trường Sa” – lời thơ : Nguyễn Thế Kỷ
Được biểu diễn bởi “cộng đồng Trường Sa” trong đoàn công tác số 14 mà nữ nhà báo Đài tiếng nói Việt Nam Nguyễn Mỹ Trà là một thành viên với hành trình 10 ngày trên con tàu Trường Sa 571 hồi cuối tháng 5/2016 – căn nguyên của triển lãm này.
Xem lại clip thấy cả trung tướng Phu Thai Pham nhà zăn Nguyễn Quang Vinh … Lúc đó quá đông mà ai cũng quay nên cầm yên dc máy trong hơn 3 phút hẳn là sức khoẻ mình tốt (như bây giờ)

THUỐC TRỊ ĐAU ĐẦU

THUỐC TRỊ ĐAU ĐẦU, CẢM CÚM, GIẢM ĐAU, HẠ SỐT EVE QUICK – Made in Japan.
Quy cách: hộp 4 vỉ x 10 viên
Bản thân mình & gd rất hay bị đau đầu, bà chị sống ở Nhật chia sẻ dùng loại này thấy cực kì hiệu quả và nhanh chóng giảm cơn đau nhé. Đặc biệt mấy loại Giảm đau nhức hay có tác dụng phụ như làm men gan tăng nếu thường xuyên dùng còn loại Eve quick thì không tác dụng phụ nhé
Tác dụng:
Thuốc trị đau đầu Eve Quick có tác dụng đặc trị làm giảm các cơn đau nhức đầu 1 cách nhanh chóng.
Vì có thành phần profin chứa giảm đau nên ngoài đau đầu, thuốc còn có tác dụng giảm đau răng, đau kinh nguyệt, đau cơ gân, đau tai, đau do gãy xương, bong gân, giảm sốt làm giảm triệu chứng cảm cúm.
Liều dùng:
_Người lớn (trên 15 tuổi) 1 lần 2 viên, 1 ngày tối đa là 3 lần và chỉ uống khi đau.
_Mỗi lần uống phải cách ít nhất 4 tiếng.
_Không được uống khi bụng đói.
_Không dùng cho người dưới 15 tuổi.
_Cấm chỉ định cho những người sắp sinh trong vòng 12 tuần hoặc đang cho con bú.
_Không uống vì đau đầu do uống rượu.

Bạn đã bao giờ nghĩ tới việc mình phải vệ sinh lồng máy giặt chưa?
Bột tẩy vệ sinh lồng máy giặt Sandokkaebi sẽ giúp chúng ta giải quyết những điều phiền toái của máy giặt sau một thời gian sử dụng như: lồng giặt bị cặn canxi và hóa chất từ bột giặt bám vào làm mất độ sạch bóng, các khe, góc trong lồng giặt cũng bị chất bẩn bám vào làm ố màu rất mất thẩm mỹ và ảnh hưởng đến mùi và chất lượng quần áo sau khi giặt.
Dù là quần áo bé gái hay trai cũng sẽ được đảm bảo an toàn hơn khi bạn sử vệ sinh lồng giặt định kỳ.
Tham khảo ngay hôm nay để được tư vấn cụ thể.

Viêm đường hô hấp trên

Viêm đường hô hấp trên…mũi, họng là những vấn đề thường gặp phải mỗi khi thơi tiết giao mùa. Bé nào đề kháng kém một chút là bị ngay, mẹ nhớ phòng sẵn trong nhà em này nhé. Độ nhạy thì khỏi nói luôn rồi. Viêm họng, đau họng thì phải nói tránh xa luôn và ngay.
#Xịt_giảm_đau_họng_keo_ong_Vitatree_25ml
Là liều kháng sinh tự nhiên cho cơ thể với tác dụng kháng virut, nấm, vi khuẩn mà rất dễ mắc theo mùa….
– Làm dịu tức thời cơn đau họng
– Giúp giảm các triệu chứng ho và cảm lạnh
-Là sản phẩm hữu ích luôn luôn nên có trong tủ thuốc gia đình, khi có các triệu chứng viêm, đau họng… chỉ cần xịt sớm ngày 1 -2 lần sẽ hỗ trợ triệt được mầm gây bệnh
Sản phẩm khi mua tại shop cam kết:
Hàng chính hãng +bill
Support nhiệt tình
Có Dược sĩ tư vấn & tham khảo ý kiến Bác sĩ chuyên khoa.

GOM OD ĐỂ ĐƯỢC GIÁ RẺ :D

GOM OD ĐỂ ĐƯỢC GIÁ RẺ 😀
#150K/VÁY
TỐI NAY E CHỐT HÀNG, HÀNG VỀ SAU 4-5 NGÀY
đẹp mất hồn với mẫu váy len Chữ A Montoghi hàng Tqxk khách nhé
Đẹp k cầm lòng đc ấy
Nhà e chỉ nhập hàng loại 1, loại 2 rẻ hơn 15-20k đấy nhá nhưng e k nhập đâu ạ
Thiết kế chữ A che khuyết điểm cực kỳ tốt, cổ đức xinh xắn nữ tính,
Len mềm mịn độ dày vừa fai rất thích hợp với thời tiết sang thu đầu mùa như này ak
Thu đến dịu dàng xuống phố với chiếc ba lô nhỏ xinh, chiếc túi đeo chéo hay đơn giản mix cùng đôi sliop on hoặc thể thao thì e ý càng hấp dẫn luôn ak
Hàng fr sz với các màu : đen , trắng, hồng, rêu

BẠN TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐÀO TẠO OSIN TỪ BAO GIỜ VẬY

BẠN TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐÀO TẠO OSIN TỪ BAO GIỜ VẬY?
Hôm qua, khi tôi đưa lên stt những câu nói của Malik Edwards, một người đàn ông bình thường sống ở Australia lên, tôi biết nhiều anh đàn ông chẳng thích đâu. Bởi điều đó có thể khiến nhiều người đánh giá lại việc thế nào là “giúp vợ” và thế nào là “đương nhiên phải thế”. Nguyên văn câu nói của Malik Edwards, một người đàn ông bình thường sống ở Australia là:
“Tôi không giúp vợ tôi nấu cơm vì tôi cũng muốn ăn và tôi cũng cần phải nấu.
Tôi không giúp vợ rửa bát sau khi ăn vì tôi cũng dùng những món đó.
Tôi không giúp vợ trông con vì chúng là con của tôi và tôi có trách nhiệm làm cha.
Tôi không giúp vợ rửa bát, phơi hay gấp quần áo, bởi đó cũng là quần áo của tôi và các con.
Tôi không phải đang giúp đỡ, tôi là một phần của ngôi nhà này…”.
Dường như, đã từ lâu lắm rồi, Đông cũng như Tây, người ta vẫn nói với nhau rằng đàn ông làm việc nhà là giúp vợ. Bằng việc người ta tán tụng những người đàn ông làm việc nhà như thể họ là những “soái ca”. Giả sử như là anh đàn ông ấy xăm trổ đầy mình nữa, văng tục chửi bậy nữa, mà vẫn lao vào rửa bát, nấu cơm, trông con, phơi gấp quần áo thì càng được tung hô hơn (lạ thế). Cứ cái gì tréo ngoe là thành “kỳ quan” cho dẫu về bản chất nó bình thường như cân đường hộp sữa. Nó chỉ tréo ngoe vì những thứ gọi là “định kiến”.
Định kiến rằng phụ nữ phải rửa bát, lau nhà, nấu cơm cho dẫu chúng ta đã có máy rửa bát, robot lau nhà và dùng nồi cơm điện. Mà những thứ đó đều là đồ công nghệ- thứ mà hầu như đàn ông nào cũng mê mẩn kia mà? Nhưng dường như “ý thức hệ về giới” khiến đàn ông chẳng muốn đụng vào cái máy rửa bát, chẳng muốn chạm vào cái remote điều khiển robot lau nhà hay thậm chí chẳng buồn đọc sách hướng dẫn sử dụng nồi cơm điện. Nên đàn ông nào biết làm mấy thứ đó đều trở thành các soái ca, lạ chưa?
Nó giống như định kiến rằng phụ nữ đừng nên học cao quá khó lấy chồng (học thấp thôi để đàn ông dễ bề cai trị), định kiến rằng phụ nữ lấy chồng rồi đừng tham công tiếc việc, đừng ham chức tước, đừng theo đuổi những đam mê (hãy làm những con mèo ngoan thì được chồng thương, hư chồng đuổi ra đường). Chưa hết, định kiến còn dàng cho cả các bà nữa cơ. Khi mà bà ngoại hay bà nội nào mà không chăm cháu, mải mê đi du lịch, đi “dảy đầm”… là cũng bị chính các bà khác bĩu môi chê trách, thậm chí có khi bị cả con dâu cấm cảu hoặc nói xấu, nói mát không chừng. Phụ nữ thì phải làm nội tướng, lẽ đời là thế, muôn thuở là vậy rồi.
Không! Tôi cũng chẳng kêu gọi chị em “phá cùm định kiến” đâu! Bởi tôi biết cũng có nhiều chị em coi chuyện bếp núc như một niềm vui, coi chuyện chăm sóc chồng con như một sở thích, khoe nhau những điều đã làm được cho chồng mình, con mình đầy hớn hở và mãn nguyện. Hay như bà nội, bà ngoại lũ con tôi chẳng hạn, dụ dỗ mãi hai bà đi chơi nhưng hai bà không thích, hai bà chỉ thích ở nhà chơi với cháu. Thậm chí bạn bè rủ đi chơi bà ngoại cũng xếp lịch đi ngày cuối tuần vì trong tuần bà đến nhà tôi nấu nướng cho vợ chồng tôi, chơi với lũ cháu ngoại của bà. Bà yêu thích thực sự nên toàn bị vợ chồng tôi doạ cho lũ trẻ đi trại hè cả mấy tháng hè, lần nào cũng bị bà mắng vì ngăn sông cấm chợ bà với cháu. Thế nên tôi vẫn nghĩ, nếu đó là hạnh phúc thì chẳng có công việc nào được quyền gắn mác giới tính vào nó cả. Chỉ là nếu ai đó định kiến cho rằng vì mình là phụ nữ nên mình phải thế này, phải thế nọ mới là sai, sai rồi!
Vậy, vậy ai sẽ làm công việc nhà nếu như phụ nữ không thích làm công việc nhà? Ơ kìa, kể cả phụ nữ chứ, nếu công việc nhà các cô không thích làm thì các cô vẫn phải làm, ít nhất là phần của các cô. Cũng như đàn ông vậy. Một khi cả hai không thể dàn xếp với nhau về việc phân công công việc. Hôn nhân là gì nếu không phải là CÙNG NHAU? Là cùng làm với nhau hoặc cùng tìm ra giải pháp thay thế nếu như gặp những việc cả hai không thích. Sẽ không có chuyện việc này của phụ nữ hay việc kia của đàn ông. Bằng nếu có sự bất công nào đó thì đó cũng chính là một vết rạn nứt trong mối quan hệ này rồi!
Tôi không biết có bao nhiêu người phụ nữ đang vì mình là phụ nữ mà khép đi mọi cánh cửa đời mình sau khi lấy chồng. Nhưng tôi biết những tiếng thở dài, tôi thấy những ước mơ bị vùi lấp và thấy cả những tiếc nuối của nhiều người phụ nữ. Chúng ta ai nấy đều chỉ có 24h mỗi ngày nhưng sao nhiều người biến 24h của họ thành tiền bạc, thành trải nghiệm, thành cuộc đời thú vị còn nhiều người biến nó thành cuộc sống nhàm chán, lặp lại và phải làm những điều mình chán ngán đến tận cổ rồi? Đừng đổ lỗi cho số phận hay người đang đồng hành với mình nữa! Số phận vốn hình thành từ tính cách mà tính cách bắt nguồn từ những thói quen. Người đồng hành với mình nhiều khi chẳng phải cái con người mình đã gặp trước đây, đã yêu trước đây (hoặc họ giấu quá giỏi hoặc chính ta đã chấp nhận họ và nghĩ họ sẽ thay đổi), là ta đã khiến họ khác đi vì những gì ta đã im lặng hoặc ta đã thoả hiệp cho qua. Vậy thì trách ai? Không lẽ trách bản thân mình???
Tôi vẫn nghĩ bất cứ sự thay đổi nào cũng không bao giờ là đã muộn chừng nào chúng ta còn muốn thay đổi. Bằng nếu không muốn thay đổi, chúng ta sẽ chỉ thấy ra những lý do này nọ mà thôi. Hôm nay, bạn thử thay đổi thói quen cố hữu của mình đi được không??? Và nếu như chồng bạn “không like điều này” thì… ngày mai bạn có thể thử lại cho đến khi hai vợ chồng cùng bàn với nhau về một giải pháp tốt hơn cho cuộc hôn nhân này. Đừng sợ anh ấy đòi ly dị vì nếu anh ấy ly dị vợ chỉ vì vợ anh ta muốn chia sẻ việc nhà cùng anh ta thì rõ ràng thứ anh ta muốn lấy làm vợ xét cho cùng chỉ là một người osin bất kỳ ngoài kia mà thôi! Và này, bạn tốt nghiệp trường đào tạo giúp việc hồi nào vậy?
Hoàng Anh Tú
Bạn muốn mua sách Em Muốn Có Một Cuộc Tình Già Với Anh xin inbox cho chị Tư Hiền Nguyễn để được giảm giá 20% và chuyển sách đến tận nhà nhé <3