Dân thủ đô rất là thật thà

Dân thủ đô rất là thật thà, tôi nói là chỉ có đúng, mà lỡ có sai thì cho tôi nói lại.
Chẳng là sáng nay khi đang đi trên đường thì nhìn thấy một nhóm có khoảng 5 bác xe ôm đang ngồi đợi khách, tôi chọn lấy 1 người có gương mặt tử tế nhất rồi tiến lại gần hỏi:
– Dạ cháu muốn ra đường Tôn Đức Thắng thì khoảng nhiêu tiền hả chú..?
cả 5 người họ đều nhìn tôi và thi nhau hỏi:
– Cháu mới ở quê ra à?
– Tôi nhìn họ thắc mắc nhưng rồi cũng trả lời. Dạ Vâng!
Tất cả họ đều cười ồ lên và thi nhau nói: Bé này mới ở quê ra không biết đường đâu.
Người xe ôm mà tôi vừa hỏi lúc nãy liền nở một nụ cười rất đểu rồi trả lời 60 nghìn cháu.
Tôi liền nghĩ tới câu nói của bạn tôi tối qua: Chạy ô tô nên anh phải đi đường vòng chứ nếu đi xe máy chạy thẳng hẻm này ra chỗ em gần không.
Biết mình bị lừa nhưng vì đi gày cao gót nên đau chân tôi bèn trả giá xuống 40k , ông xe ôm bảo 50k là chú chạy mở hàng cho cháu chứ từ đây ra đấy cũng xa lắm. Tôi quyết định tin tưởng ông ấy và lên xe..
Xe chạy được khoảng hơn 500m là tôi đã nhận ra chỗ mình cần đến, vô cùng tức giận nhưng suy nghĩ mình dù sao cũng có ăn học chẳng lẽ lại hành xử như phường chợ búa, lúc xuống xe tôi bèn nói: Công nhận là từ chỗ lúc nãy lại đây xa phêt ấy chú nhỉ..?
– lão bèn cười gượng rồi nói. uhm. cũng xa mà vào giờ cao điểm nên kẹt xe nữa.
– Dạ! kẹt thật ấy chú nhỉ, nên từ đó ra đây chú mới không phải đừng lại đoạn nào hết.
Nói xong tôi rút ví ra lấy tiền trả mà không quên dặn dò chú xe ôm: Dạ chú đi về cẩn thận nhé, từ đây về đấy xa lắm đấy chú ạ..!
Lão cùi gằm mặt phóng đi còn tôi lê từng bước chân nặng trĩu vào nhà với 2 dòng lệ nóng hổi.
Chẳng phải là tôi tiếc gì 50k, nó chỉ đủ cho 1 tô phở buổi sáng. Mà đó là một cảm giác bị tổn thương, tôi đang bị lừa gạt trên chính Quê Hương của mình.

Tản văn: Nền văn hóa giao thông

Tản văn: Nền văn hóa giao thông!
Tôi rất hay vượt đèn đỏ các bạn ạ, cứ lừa lừa đường thoáng là tôi vượt vì tôi hay đi làm muộn. Tôi còn không bao giờ đội mũ bảo hiểm nên các anh 141 phạt tôi không dưới 10 lần với số tiền 150 k quy đổi bằng 3 cái biên lai phạt 50k. Riêng đội 141 trên đường Phạm Hùng phạt tôi đến lần thứ 6 thì cái anh đội trưởng nản quá. Anh gọi riêng tôi ra 1 góc rồi bảo rằng:
– Anh biết chú không thích đội mũ bảo hiểm, anh cũng không thích đội mũ bảo hiểm y như chú. Nhưng chú phải hiểu rằng, khi luật pháp quy định thì chú không được phép làm khác. Lần này anh không phạt chú nữa, vì phạt mãi chú vẫn cứ vi phạm thì vô ích. Anh chỉ mong rằng chú hiểu rằng tôn trọng pháp luật là văn hóa giao thông của mỗi người chứ không phải từ những cái vé phạt. Mỗi người chỉ cần góp 1 phần nhỏ của mình để xây dựng văn hóa giao thông thì Hà Nội sẽ chẳng còn cảnh tắc đường với chen lấn xô đẩy nữa …
Ôi cha mẹ ôi! Tự nhiên tôi cảm thấy GIÁC NGỘ lời anh Cảnh sát các bạn ạ! Tôi ân hận ghê gớm! Lâu lắm rồi tôi chưa gặp anh CSGT nào tốt như anh này, tất nhiên là trừ cái anh tôi bóp D** ở Nam Định cách đây cũng lâu lâu ra! Anh cảnh sát không phạt tôi mà tôi lại cảm thấy còn thấm thía hơn cả lúc đóng tiền phạt. Tự nhiên tôi nghiệm ra rằng, nếu tất cả chúng ta ai cũng tuân thủ luật pháp thì Xã hội này tốt đẹp hơn rất nhiều. Từ đó về sau tôi bỏ hẳn vượt đèn đỏ đợi đúng 0 giây tôi mới đi kệ mẹ bọn đằng sau bóp còi như chém chả, tôi luôn đội mũ bảo hiểm kể cả khi đi máy bay, tôi cũng không đi ngược chiều nữa kể cả lúc đi bộ … Tôi tự thấy mình phải tuân thủ luật pháp, thậm chí tôi cảm thấy phải có trách nhiệm với truyền bá văn hóa giao thông với đồng bào của mình…
Mấy hôm sau tôi có việc phải đi tắc xi, tôi bắt cái tắc xi ngay gần cơ quan. Tan tầm đường đông như hội nên cái thằng cu lái tắc xi tay xăm toàn hình thú vật nó chửi liên mồm:
– Đấy Đ** mẹ cái con xe đạp điện kia rẽ ngu chưa anh!
– Ôi cái Đ** mẹ cái thằng già này nó đi như quay chậm giữa đầu xe anh này! Chạm vào phát là nhục ngay!
– Úi giồi ôi, cái Đ** cụ thằng chó vượt đèn vàng kìa! Sao công anh không bắt chết mẹ nó đi anh nhỉ???
Chưa hết, chửi trong xe chưa đủ, thằng tắc xi nó còn mở cửa chửi live với người đi đường:
– Đ** mẹ con xe thồ kia, mày mới ở quê ra à?
– Cái Đ** con mẹ, ông thích chết hả ông già?
– Đ** mẹ thằng ranh con bố xuống táng chết mẹ mày giờ mày tạt đầu xe thế đấy à?
Chửi chán, nó quay cửa kính xuống nhổ 1 bãi nước bọt ra ngoài kệ mẹ người đi phía sau rồi nói:
– Đấy anh xem, dân mình nó chả có tý đéo nào gọi là Ý THỨC tham gia giao thông! Em ngày nào cũng CHỬI khô cả cổ anh ạ! Khạc …choẹt !! (nó lại nhổ phát nữa) …Chúng nó không có cái gọi là cái gì ấy nhỉ??? Em xem tivi nó vẫn nói mà tự nhiên em quên mẹ nó mất… nó gọi là …à đúng rồi … Văn hóa giao thông!
Phát điên với cái thằng này, tôi hỏi nó:
– Mày lái Tắc xi bao lâu rồi em?
– Em ở quê, lên đây làm được 5 năm rồi anh ạ! Nó trả lời.
– Để anh tính cho mày nhé! Trung bình 1 phút mày Đ** 1 đứa trên đường! Vậy từ hồi mày lái tắc xi đến giờ mày Đ** hết cái Hà Nội này rồi đấy nhỉ? Vớ vẩn có khi mày Đ** cả anh rồi cũng nên???
– Em xin lỗi anh! Anh thông cảm cho em chứ ngồi trong xe ức chế lắm anh ạ!
– Thế mày đánh nhau lần nào chưa?
– Chưa anh ơi! Mình chửi cũng tùy từng đối tượng chứ bọn trẻ trâu với thanh niên xăm trổ em chỉ CHỬI THẦM!
– CÁI GÌ? Giờ thanh niên chúng mày có cả kiểu Đ** THẦM cơ à??? Bọn anh ngày xưa chỉ dám YÊU THẦM thôi!
– Anh cứ trêu em! …
– Mày chửi thế bao lâu nay mà có thấy dân nó có ý thức hơn không?
– Không anh ạ! Càng ngày càng tệ!
– Để anh kể mày nghe 1 câu chuyện …
Thế là tôi đem chuyện anh cảnh sát giao thông không phạt tôi mà để tôi đi cho nó nghe, thằng tắc xi XÚC ĐỘNG lắm. Nó bảo:
– Hóa ra cũng có nhiều CSGT tốt anh nhỉ! Em chưa gặp bao giờ!
– Mày nghe anh, đừng chửi làm gì đau đầu mà toàn khách của mày phải nghe! Lần sau cứ mở cửa ra nói với người ta đàng hoàng, làm như vậy người ta sẽ hiểu ra và tự thấy xấu hổ rồi từ đó tham gia giao thông có ý thức hơn. Mày chửi một bà đi xe thồ nhưng có khi bà ấy đang nuôi 3 đứa con nheo nhóc và thằng chồng say rượu ăn bám ở quê với số tiền bán rong ít ỏi đó? Mày hiểu chưa???
Thằng tắc xi nó chớp mắt liên hồi, chắc nó xúc động lắm, chắc nó nghĩ đến mẹ nó ở quê … Trong giây phút lắng đọng ấy nó chợt phanh khựng lại … Một bà xe thồ cắt ngang qua đường. Thằng tắc xi giận lắm, nó dừng hẳn xe lại mở bung cửa định chửi … Nhưng nó chợt dừng lại, nó hạ giọng và nói:
– Chị ơi, lần sau chị sang đường chị phải quan sát phía sau chị nhé! Chị đi như vậy là khổ cả chị khổ cả em. Mỗi người phải tự ý thức để tham gia giao thông có VĂN HÓA chị ạ!
Chị đi xe thồ dừng xe lại nhìn thằng tắc xi vô cùng ngạc nhiên, chắc chị không nghĩ nó lại lịch sự như vậy. Chị nhẹ nhàng mỉm cười với chúng tôi và lịch sự trả lời:
– VĂN HÓA CÁI Đ** MẸ MÀY À!
Rồi chị tiếp tục tạt đầu thêm 2 cái ô tô nữa! Chưa hết, đám đông phía sau nhao lên tham gia:
– Đ** mẹ thằng tắc xi mày có nhanh lên không tắc cụ mày đường!
– Đ** mẹ thằng kia bóp còi ít thôi mày mù à???
– Mày chửi ai mù đấy cái Đ** mẹ mày!!!
– ĐMM … thích đánh nhau à?
– ĐMM …
Ôi cái nền VĂN HÓA giao thông ĐMM ở nước ta sao nó lại phát triển vượt bậc đến như vậy???
Một phút dành cho quảng cáo:
Hãy đi UBER, đi UBER là nâng cao văn hóa Tắc xi, để từ đó nâng cao văn hóa GIAO THÔNG!

XUNG QUANH CHUYỆN HOÀN THUẾ CỦA FORMOSA

XUNG QUANH CHUYỆN HOÀN THUẾ CỦA FORMOSA
“Thứ nhất, nếu Formosa giữ công nghệ xử lý cốc khô như ban đầu thì việc hoàn thuế GTGT để khuyến khích nhập khẩu công nghệ thân thiện với môi trường là điều nên làm. Tuy nhiên, khi Formosa tự tiện đổi sang công nghệ xử lý cốc ướt, với nguy cơ gây ô nhiễm rất cao, thì chẳng nhẽ Chính phủ vẫn phải hoàn thuế cho công nghệ lạc hậu, chỉ vì công nghệ lạc hậu này trong nước chưa sản xuất được ?!
Rõ ràng quy định của Việt Nam hiện nay quá lỏng lẻo khi việc hoàn thuế chỉ dựa vào năng lực sản xuất trong nước (vốn rất yếu) chứ không dựa vào trình độ công nghệ, do vậy vô hình trung mở đường cho công nghệ thải ngang nhiên vào Việt Nam.
Thứ hai, lấy lý do bị tổn thất vì “sự kiện 14-5-2014”, Formosa khai vống số thiệt hại, lấy đó làm đòn bẩy để gây sức ép với chính quyền. Cụ thể là Formosa khai báo tổng thiệt hại lên tới 5.533 tỉ đồng, cao gấp 75 lần so với kết quả đánh giá thiệt hại của cơ quan bảo hiểm và cơ quan chức năng Hà Tĩnh.
Tại sao mức thiệt hại do Formosa ước lượng lại cao ngất ngưởng như vậy?
Lý do là công ty này tính cả các “thiệt hại trong tương lai”. Về mặt kinh tế, cách tính này hoàn toàn có lý. Song vô lý là ở chỗ khi Formosa trở thành thủ phạm thì họ lại không chấp nhận nguyên tắc do chính họ sử dụng, không đếm xỉa tới những thiệt hại gián tiếp và trong tương lai của người dân, doanh nghiệp, và môi trường mà họ đã làm tổn thương.
Đến nay Chính phủ chưa hề có một công bố chính thức nào về ước lượng tổng thiệt hại do Formosa gây ra, song nếu tính đúng, tính đủ những thiệt hại kể cả hiện tại và tương lai, cả trực tiếp và gián tiếp, chắc chắn con số thiệt hại sẽ lớn hơn rất nhiều lần so với 500 triệu đô la Mỹ mà Formosa cam kết bồi thường.
Thứ ba, là trong hồ sơ nộp cho Cục Thuế và Hải quan Hà Tĩnh để nhận hỗ trợ, tháo gỡ khó khăn do “sự kiện 14-5-2014”, Formosa đã kê khai sai, lập hợp đồng xây dựng bổ sung không đúng quy định, kê khai bổ sung khấu trừ và hoàn thuế GTGT của 19.497 hóa đơn, chứng từ, với tổng số tiền khai man lên tới hơn 1.730 tỉ đồng!
Thứ tư, lợi dụng tư cách “nạn nhân”, công ty này đã đòi miễn giảm, miễn phạt và hoàn lại số tiền phạt cho cả những vi phạm xảy ra trước “sự kiện 14-5” ?! Tổng số tiền Formosa trục lợi từ hành vi này lên tới 281 tỉ đồng!”
Xin xem nội dung đầy đủ của bài viết tại Thời báo Kinh tế Sài Gòn:

BOB KERREY

BOB KERREY
Mấy ngày nay, nhiều người hỏi tôi ủng hộ hay phản đối việc Bob Kerrey – cựu binh Mỹ trong chiến tranh Việt Nam – giữ vai trò Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Đại học Fulbright Việt Nam (FUV). Để trả lời câu hỏi này, tôi sẽ kể lại hành trình nhận thức của mình về Bob Kerrey.
Hơn nửa năm trước, khi biết Bob Kerrey được mời làm Chủ tịch HĐQT của FUV, phản ứng đầu tiên của tôi là phản đối. Lý do rất đơn giản và hiển nhiên: Tội ác kinh khủng ông gây ra trong cuộc tàn sát ở Thạnh Phong năm 1969 tương phản và làm vấy bẩn sứ mệnh cao đẹp của Trường Đại học Fulbright Việt Nam.
Nhưng khi hiểu thêm về Bob Kerrey, những điều ông nói và những việc ông làm, đồng thời được nghe kể nhiều câu chuyện đầy éo le và bi kịch từ cựu chiến binh ở cả hai phía, tôi đã nhận ra ở Kerrey một con người khác, thoát xác từ chính đại úy biệt kích SEAL trước đây.
Trong suốt hơn một phần tư thế kỷ trở lại đây, “bộ ba thượng nghị sỹ” John Kerry, John McCain và Bob Kerrey cũng như nhiều cựu chiến binh khác đã nỗ lực không mệt mỏi và trở thành những nhân vật chủ chốt vận động cho việc bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, cho việc phát triển giáo dục ở Việt Nam mà Chương trình Học bổng Fulbright và Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright là hai thành quả cụ thể. Trong thời gian là Thượng nghị sỹ, Bob Kerrey cũng là người bảo trợ cho đạo luật hình thành nên Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF), tạo cơ hội cho khoảng 500 nghiên cứu sinh Việt Nam sang Mỹ du học trong các ngành khoa học, toán học, y học, công nghệ và kỹ thuật.
Trong “bộ ba” này, người Việt Nam chủ yếu chỉ biết đến “hai ông John”. Chẳng mấy ai, kể cả nhiều người được nhận học bổng do Bob Kerrey góp phần tạo ra, biết đến ông cho đến khi ông được Quỹ Tín thác Sáng kiến Đại học Việt Nam (TUIV) mời làm Chủ tịch HĐQT FUV. Người đàn ông này lặng lẽ cống hiến cho sự hàn gắn vết thương chiến tranh trong quá khứ và xây dựng nền tảng cho tương lai ở đất nước ông từng gây đau thương chết chóc.
Động lực nào khiến ông nhận lời mời làm Chủ tịch FUV, nhất là ở cái tuổi ngoài 70 này? Vì danh ư? Chắc chắn là không vì danh vọng ông không thiếu. Vì lợi ư? Lại càng không vì ông không nhận một đồng lương bổng nào từ FUV. Dần dần, tôi hiểu ra rằng với ông, đây là dự án lớn cuối cùng mà ông có thể cống hiến cho Việt Nam, là nỗ lực sám hối tha thiết cuối cùng cho những vết thương ông đã để lại ở Việt Nam.
Đối với Kerrey, việc trở về Việt Nam trong dự án FUV hẳn là một quyết định khó khăn. Lần cuối cùng Kerrey trở lại Việt Nam là cuối thập niên 1990, khi sứ mệnh bình thường hóa quan hệ đã hoàn thành. Khi quyết định trở lại một lần nữa, chắc chắn ông biết rằng mình sẽ lại phải đối diện với quá khứ đầy đau đớn. Một lần nữa, ông phải gánh chịu những lời kết án cho những tội ác của mình gây ra gần nửa thế kỷ trước. Nhưng với ông, việc chịu đựng những lời kết án hay thậm chí là cái chết có khi còn nhẹ nhàng hơn việc phải đối diện với những ký ức đầy ám ảnh, dày vò tâm khảm ông vĩnh viễn kể từ cái đêm ở Thạnh Phong năm 1969.
Với tâm thế ấy, cũng như trước đây, ông luôn nhẫn nhịn chịu đựng, không một lời thanh minh, không một lời bào chữa, mà chỉ kiên trì theo đuổi tâm nguyện của mình. Bởi vì ông hiểu rằng mặc dù không ai có thể sửa được quá khứ, nhưng với sự lựa chọn của mình, chúng ta có thể thay đổi tương lai.
Có thể có người cho rằng sự trở lại của Kerrey trong Dự án FUV đã khơi lại vết thương quá khứ của nhiều người Việt Nam. Nhưng cũng nên thấy rằng, với quyết định của mình, Kerrey là người đầu tiên phải chịu đựng những đớn đau, dằn vặt tinh thần. Ông đã không chọn con đường trốn tránh quá khứ, vốn dễ dàng hơn cho ông rất nhiều. Trái lại, ông dũng cảm chấp nhận đối diện với nỗi đau của mình, và vượt qua nó bằng sự nhẫn nhịn, bền bỉ, và hơn hết, bằng những hành động thiết thực hướng tới tương lai.
Sự sám hối của Kerrey là chân thành, khát khao cống hiến của
Kerrey cho giáo dục Việt Nam là chân thực. Quá khứ không thể thay đổi được, nhưng với tấm lòng thành thực và sự cảm thông, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Không có gì mới mẻ về câu chuyện Líp đi dạy thêm miễn phí tuy nhiên có một người hôm nay đã dùng rất nhiều từ ngữ mang tính đáng suy ngẫm để hỏi mình những câu với đại ý như sau:

Không có gì mới mẻ về câu chuyện Líp đi dạy thêm miễn phí tuy nhiên có một người hôm nay đã dùng rất nhiều từ ngữ mang tính đáng suy ngẫm để hỏi mình những câu với đại ý như sau:
– Em đã làm ra đồng tiền nhiều và đủ để em sống tự lập chưa mà em có suy nghĩ như vậy?
– Em có nhớ rằng em đã lỗ như thế nào trong 4 học sinh đầu tay mà em dạy và cả 4 đều thành công không?
– Em nghĩ giáo viên với gia sư như em cứ uống nước mưa hít khí giời mà sống à?
– Em phải hiểu 7/7 ngày ăn ngoài của em là sự tốn kém tới nhường nào. 500k/ tuần chứ chả ít. Chưa kể những ngày e đi sinh nhật, khai trương, cưới, mua và photo tài liệu, …
Câu hỏi đánh vào tâm lí mình nhất có lẽ là câu đầu tiên. Đúng là ai hỏi sao dạy ko lấy tiền mình đều bảo “Tại em ko cần tiền”, “Vật chất tài chính đủ cả rồi”, … nhưng quả thực mình chưa suy nghĩ một chuyện: Mình chưa bao giờ có 1 khoản tiết kiệm ngoài ngân sách nào để vun vén gom góp lo cho tương lai sau này, hay ít nhất là tự lập ra ở riêng cả. Phải chăng mình đã quá ngu si và chỉ nghĩ tới vấn đề trước mắt khi nghĩ rằng mình đã no đủ ko cần tiền 🙁
Và khi 2 mục tiêu dâng lên cùng lúc
– Mua đc nhà riêng 2 tầng 100m2 Hà Nội 1 only me available
– Đi du học
thì tự nhiên tiền bạc trở nên quí giá hơn bao giờ hết. Thế mới thấy trước giờ mình thế nào, nói nhẹ thì là “hào phóng”, nặng thì là “ngu và phóng túng” :-< Considering taking a part time job this summer 🙁 See Translation