Chuyện anh Nghị đáng thương

Chuyện anh Nghị đáng thương
Tôi không mở comment cho đại chúng vì trước hết, không có thời gian dành cho việc tranh luận; thứ hai, đạo quân dốt mà hăng dạo này đông hơn quân Nguyên; cuối cùng, chẳng hứng thú nghe những lời khen ngợi. Nói thật, muốn tranh luận một cách tử tế và văn minh, hai phía phải có ít nhất hai điểm chung: tri thức và vốn sống.
Nhiều kẻ đặt avatar ảnh Phật, lấy nick name cũng đầy Phật tánh mà ôi thôi, ai nói gì khác ý một chút, họ lồng lộn lên chửi rủa bằng những ngôn từ hạ đẳng nhất mà con người có thể nghĩ ra. Đó là họ đang báng bổ Phật pháp đấy thôi.
Giờ kể chuyện này,
Tôi hiếm khi comment gì vào FB một ai đó nhưng sáng nay, thấy bên nhà chị Hoàng Xuân, một nhà báo hiếm hoi tôi quý trọng cả tâm lẫn tầm, chia sẻ bài viết của một nhà báo khác về anh Nghị có hai con teo não, tôi vào ý kiến chút. Đại loại dù có một người cha gà trống nuôi con, dù có một người mẹ dứt áo ra đi, dù rất dễ mủi lòng, dù đã gặp cha con anh ấy một lần nhưng sao anh vẫn không nhen được lên trong lòng tôi chút xúc cảm nào. Đó hoàn toàn là cảm tính, không lý giải được. Có lẽ kinh nghiệm trong những cuộc tiếp xúc quá nhiều mảnh đời khốn cùng đã đúc cho tôi cái cảm tính ấy. Và có nói thêm rằng, nếu tôi là anh, tôi sẽ biết thế nào là “đủ”, sẽ dừng lại để không phải mỗi ngày lôi hai đứa trẻ ra đường làm diễn-viên, tội chúng.
Kết quả? Tôi bị chửi là “đồ thú vật”.
Thật ra là vầy, tôi biết anh Nghị này từ vài năm trước, và chỉ sau một bài báo trên Dân Trí (có lẽ là tờ đầu tiên viết về anh), anh đã có hàng trăm triệu. Nhắc lại, hàng trăm triệu chỉ sau mỗi bài báo ấy, vài năm trước.
Có một điều làm tôi khó hiểu về dân mình. Họ ngộ lắm, trong gia đình, chưa chắc họ mua được một món ngon cho cha mẹ; với bạn bè, chưa chắc họ đã quan tâm đủ; bước ra đời, họ cứ lạnh lùng lướt qua những phận người nhưng khi trên mạng có một trường hợp nào đó thương tâm (chưa biết thực hư), thể nào họ cũng hăng hái tìm đến… Câu hỏi đặt ra là tại sao người ta lại chỉ có thể rung cảm với những phận người bằng những cảm xúc được nhen nhóm từ kẻ khác, mà những kẻ ấy, chắc gì đã không mang theo sau lưng một mục đích nào. Và trong cơn-lên-đồng-thương-xót ấy, chỉ cần một góc nhìn khác hơn, những con-người-từ-tâm sẽ hoá kiếp ngay thành những con-báo con-hùm. Tại sao???
Cố nhiên, tôi vẫn cho rằng cho-đi là việc tốt đẹp nhất người có thể làm cho người. Nhưng, cho cũng cần đúng chỗ và phải cách.
Tôi biết rất nhiều trong số họ cho-đi là để tích-phước nhưng nghĩ lại đi, đó không còn là cho nữa, chỉ là gởi-tiết-kiệm mà thôi. OK, bạn không cần biết người nhận thế nào, bạn cứ cho, đúng không? Vậy, hãy trả lời câu hỏi này. Nếu chỉ vì để được nhận của bạn, người ta phải trở nên gian dối thủ đoạn thì việc bạn làm có hại hay không? Đó là bạn đang tạo nghiệp chướng cho họ và chính bản thân mình, mà không hề hay biết.
Quay lại chuyện anh Nghị. Mới vài tiếng trước, vợ anh ấy đã vào Saigon và lên tiếng. Chị lên tiếng vì nghe người ta nguyền rủa quá nhiều một người mẹ bất nhẫn, vô lương tâm. Và sự thật là sao? Chị không bỏ con. Khi mang bầu đứa con thứ ba với anh, gia đình hục hặc, anh đánh đập chị như cơm bữa. Chị thôi. Hai vợ chồng, mỗi người chia ra nuôi một đứa. Chị bị khối bướu ác tính ở cổ đã di căn nhưng vẫn đẻ đứa thứ ba lành lặn nên nhờ anh giữ giùm luôn cả hai thằng, chị ôm đứa nhỏ về Nha Trang mua gánh bán bưng. Mỗi năm đều vào Saigon thăm con. Chị không lên tiếng từ vài năm nay bởi nghĩ thôi thì người ta giúp anh cũng là giúp con mình. Mới hôm trước, anh về Nha Trang mua căn nhà 600 triệu và cho chị…thuê lại, giá rẻ hơn giá thị trường,… Thôi, tới đây đủ rồi.
Bởi nên, tôi luôn nói rằng cho đi là một việc rất khó, đòi hỏi nhiều thứ vô cùng. Bố thí ba-la-mật là pháp hành phải học cả đời chớ chẳng chơi.

6 thoughts on “Chuyện anh Nghị đáng thương”

  • Trương Hoàng Vũ says:

    em ko biết phải cmt gì luôn a Hải. E luôn học theo hạnh bố thí nhưng chưa bao giờ em ấn nút chuyển tiền hoặc làm một việc thiện nguyện mà không xem tới xem lui mấy lần. Đôi lúc người xung quanh bảo cứ cho đi không cần quan tâm. Em thì vô cùng ái ngại về 2 chứ cho-đi theo nghĩa như vậy.

    • Hồng Hải says:

      Có nghĩa rằng họ chỉ đang nghĩ cho bản thân mình chứ chưa biết thực hành Bố thí Ba-la-mật.
      Những nghiệp báo khác chỉ đổ lên lưng chính ta nhưng thực hành bố thí sai cách sẽ đổ lên cả người được nhận nữa, tội họ.

  • Tam NGuyen says:

    Chỉ khổ cho những người có lòng tốt , giờ muốn giúp chút cho đời – cho người , mà chẳng biết đâu thật – giả . Ở đây em cũng thấy nhiều người làm Tự Thiện , chẳng qua cũng vì hư danh . Nhưng bản thân họ lại có quá nhiều những sai trái . Quan điểm của anh rất đúng , nên chỉ cần những người bạn đồng cảm hiểu là được rồi . Đừng bận tâm đến miệng lưỡi những người xàm anh ơi .

  • Phạm Viết Minh Phúc says:

    “Sự giả dối là có thật, rất dễ thấy, nhưng hãy tin rằng chúng không bao trùm lên tất cả. Hãy can đảm yêu thương và để sự tử tế lên ngôi, hãy mạnh dạn nuôi nấng lòng tin vào con người.” Ai viết hay quá anh Hải ơi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>