Chuyến tàu chiều

Chuyến tàu chiều
Mới có một năm đã nhiều thay đổi. Dân trở về sống quanh những phum dọc theo lộ 27. Đồng ruộng xanh lúa. Đường sắt đã bắt đầu hoạt động tuyến Ph’nom Penh – Battambang, nối liền thủ đô với thành phố miền biên viễn. Con đường này năm ngoái chúng tôi thọc vào giải vây cho tiểu đoàn 6. Trên trận địa pháo trung đoàn 42 cũ, các hầm pháo đã sụt vách, chiến hào phủ cỏ xanh um. Tường ga Romeas tróc lở, thân rặng keo cổ thụ những vết đạn xưa tứa nhựa lồi vàng quánh. Dân nằm ngồi vạ vật chờ tàu đi buôn, như chúng tôi nằm chờ trận tấn công năm ngoái. Trong số đó rất nhiều phụ nữ. Phải là những kẻ bạt mạng lắm mới dám đi buôn trên tuyến đường sắt này vì Kh’mer Đỏ vẫn đánh cắt, phục kích liên tục. Hàng tiêu dùng Thailand đang hút nên họ bất chấp.
Len lỏi giữa dải rừng khộp, đoàn tàu sầm sập đến từ phía xa. Còi tàu nước nào cũng một giọng giống nhau. Tiếng thét khởi hành hú lên giữa sân ga nắng ngợp dường như thổi cuộc chiến trôi đi xa lắc. Ruồi từ mấy đám bã mía, lá bánh đầy ngộn trên sân ga giật mình bốc lên mịt mù. Có khoảng gần chục toa cũ nát xập xệ chật cứng người. Dân buôn ngồi cả trên nóc, mắc võng ngang dọc trong toa. Chúng tôi nhảy đại lên, kiếm cho mình một chỗ ngồi phệt xuống sàn tàu. Mấy em mấy chị đi buôn giạt ra, nhường thêm một khoảng nhỏ cho đám lính Việt.
Rừng khô phơ phất trôi qua khung cửa bên ngoài. Nắng ngược viền sáng khuôn ngực tròn đầy trong chiếc áo pull Thái. Mồ hôi nhấp nhánh cái gáy thon mịn dính mấy sợi tóc tơ mềm. Tôi ngồi ngắm cô gái, ước nghĩ vơ vẩn rồi bật cười. Giá năm đứa tù binh năm ngoái tóm được trên cao điểm 701 cũng giống như cô này thì chắc tiểu đoàn xảy ra nội chiến. Như đọc thấy ý nghĩ của tôi, cô gái quay ngoắt sang nhìn. Mặc dù không mang hình viên đạn nhưng ánh mắt tôi làm cô ấy nghi ngại. Nàng Apsara chung tàu kín đáo thu gọn cái túi xách nhỏ vào trong lòng. Chắc trong đó em cất vàng lên chợ biên đổi hàng.
Tôi bỗng mất hứng vì cái hành động cảnh giác ấy, chỉ muốn vơ khẩu súng lia ra ngoài mấy loạt cho hả. Thấy ưa mắt thì nhìn thôi chứ đây đâu có phải lũ kẻ cướp. Không có tụi này chắc em giờ cũng đang chổng mông cắm mặt xuống ruộng làm cỏ lúa cho công xã, chờ nghe tiếng cuốc gọi hồn đập gáy chứ yêu kiều ngọc nữ với ai. Nỗi bực bội dần nhường chỗ cho cảm giác buồn chán. Tình nguyện quân phơi máu gì ở đây mà để gái nó phải thu vàng vào trong bọc. Tôi áp nòng súng lạnh vào má, cười nhạt vô thức trong nỗi cay đắng của kẻ mạnh hơn nhưng bất lực. Có những hiểu nhầm không bao giờ giải thích được bằng súng đạn. Có những cử chỉ nhỏ làm ta buồn nhớ suốt cuộc đời dù đã thứ tha.
Đỉnh núi Aoral trôi qua cửa tàu trong bóng chiều. Ở trên đó anh Quang với thằng Túy đã về trời được gần một năm.

30 thoughts on “Chuyến tàu chiều”

    • Anh Dung Do says:

      Bọn áp tải tầu là lính f7 của tay Lê Hiếu đới. Không phải f5, không phải cháu, cái thằng máu nhất nó chạy dồi, chạy dồi.

    • Em đến ạ anh, nó đúng là cái cối, nhưng không phải cối xay bột, mà là cối để giã bằng cái chày lúc cứng lúc mềm cơ hehe

  • Nếu nói đây biểu tượng của Trời – Đất thì chưa thật đúng lắm. Theo tôi đã được nghe giải thích đó là biểu tượng của Âm – Dương. Nhưng nói thật ddungs thì đây là biểu tượng của Sinh dục Nam vÀ Sinh dục Nữ. THường gặp ở các tháp của người Chăm.

  • Lê Trí Dũng says:

    Có tay viết hay bằng các chi tiết giật gân, có tay viết hay vì chủ để nóng bỏng, có tay viết hay vì nhiều tình tiết ly kỳ… có tay viết hay vì đụng đến chỗ nhạy cảm của con người : Sex…!
    Nhưng tôi khoái Trung Sĩ vì CÁI ĐẾCH GÌ HẮN CŨNG VIẾT HAY ĐƯỢC, một con chó, một ánh mắt con gái xứ lạ, một thằng đào ngũ, một tiếng chim báo nguy… Hắn có biệt tài tả nội tâm …!
    Chỉ một điều làm tôi băn khoăn : Trong mọi tình huống có gái ! Hắn bg cũng NGHIÊM, K RUNG ĐỘNG, DƯỜNG NHƯ LẠNH LÙNG…
    tôi tin điều đó là thật và hết băn khoăn khi tìm ra lời giải : Sự rèn giũa giáo dục của ĐOÀN TNCSHCM .

  • Tất nhiên ông với mấy cha có mặt trên phây này thì không bao giờ rồi. Điều đó tôi hiểu sâu sắc, nhưng tụi khác thế nào cũng có.:)

  • Nhân Đình Tô says:

    Cháu cảm giác nụ cười đó là một nụ cười “tuyệt vời”. Hẳn nó vừa mang những chán chường vô nghĩa, vừa ngô nghê ngờ nghệch ngây thơ như một đứa trê, và cũng là một nụ cười lạnh lẽo như nòng sóng mà bất cứ ai nhìn thấy cũng cảm thấy sợ sệt, vừa sợ đến lạnh gáy mà lại vừa thương cảm. Cảm giác khi máu của mình bỗng trở nên vô nghĩa, vô duyên hoang phí mà lại k thể buông xuôi. Thật là chú tả nụ cười nó đẹp, đẹp một cách man dại

  • Vanthang Nguyễn says:

    Trung Sy cũng cần kiểm tra lại cái nhìn của mình vào cô gái cpc ấy đi.
    Ai đời súng kè kè bên người mắt nhìn vào một chổ (cái cổ) của người con gái đến nổi nhìn rõ sợi tóc bết mồ hôi…Cô gái ấy phải thu mình lại là đúng rồi. Chẳng nhẽ cứ ưỡn ngực ra cho lính nhà TS nhìn như muốn nhai sống người ta vậy…Ai mà chả sợ. Đã thế còn tự ái vặt. He he.

  • Anh Dung Do says:

    Lão này điêu thật. Mắt nhìn rau tay gắp thịt. May lão không làm chánh án. Mắt nhìn thằng hiếp râm nhưng tuyên cho thằng ăn cắp gà. Thảo hèn cứ loạn hết cả lên.

  • Bác Trung Sy soi cái hố của xứ sở Áp sa ra có tưởng tượng ra cái gì ko bác . tôi ko có ấn tượng thích thú gì cái xứ sở đen đúa này .

  • Vinh Linhthe says:

    Càng đọc , càng nghe thì thật tự hào mình lính QĐ3 F10 biết bao ! Những người lính chuyên nghiệp ! He he he !

    • Bảo Trần says:

      Lính Đoàn Đắc Tô vốn có truyền thống… chăn kiến từ hồi xưa ở trên Cao Nguyên mà. Kiên quyết chăn kiến chuyên nghiệp quyết không thèm động đến chúng nó, hehe

  • Có thể các bác không biết hoặc biết mà không muốn nói, có cả nói nhưng không nói hết.
    Lính QTNVN ở K khoảng từ năm 1981 trở đi thì lính bụi nhiều vô khối, chưa kể đám ”dân sự” giả lính chà trộn Chuyện lằng nhằng và cả nhập nha của lính cũng không thiếu. Đám lính Trung Sy leo được lên tầu khiến dân K sợ cũng phải, dân họ biết mỗi đoàn tầu có 1 đại đội bảo vệ. Tự nhiên có đám lính VN lạ hoắc leo lên tầu rồi nhìn cái bọc vàng của em nó chằm chằm thì làm gì nó không sợ.
    Tôi đây này, người đàng hoàng. Các em nó cứ rúi tiền hoặc hàng hóa vào tay, mình không nhận, em nó buồn, mình nhận là em nó vui ra mặt. Thật, không nói dóc.

  • Vinh Linhthe says:

    Xưa có câu ai có cao nguyên trung phần kẻ đó có Miềm nam nay phải nói kẻ nào có QĐ 3 thì có Việt Nam! Nhé !

  • Anh Dung Do says:

    Không chỉ nhìn đâu, đồ rằng cô gái đã thấy lão Trung Sy đưa tay quệt nhanh mép nên mới sợ, mới cảnh rác thế.

    • Bảo Trần says:

      Một tay quệt mép, một tay cầm… nòng súng lạnh áp vào má, mà sao súng lúc ấy nó lại lạnh được nhỉ? Nhẽ phải nóng mới đúng chứ…, mà súng bộ binh gì dài thế, áp tận má… Kinh!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>