DẶN CON

DẶN CON
Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn
*
Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào
*
Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán
*
Mình tạm goi là no ấm
Ai biết cơ trời xoay vần
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này…
Cửa Lục Thủy 13.11.1991
TRẦN NHUẬN MINH
RECOMMENDATION
TO ONE’S CHILD
*
No one wants to be a beggar
A kind of God’s persecution in this world
You mustn’t laugh at them
Although they’re ill-smelling and crumbling
*
Our house is close to the road so they came
Were we to give something, it was not much
You should never ask them
Where is their homeland
*
Our dog is very naughty
As soon as he sees a beggar he bites
You should admonish him
If not go ahead to sell him
*
We can be called well fed and warmly clad
Who knows how the celestial artfulness revolves
Kind-heartedness entrusted to people
Might later on permit you to feed me…
Lục Thủy Gate 13.11.1991
TRẦN NHUẬN MINH – Translated by VŨ ANH TUẤN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>