ĐỂ XEM CHO VUI

ĐỂ XEM CHO VUI
Tôi có một số bạn bè làm nhiếp ảnh. Chắc họ sẽ thích bộ phim này bởi nhân vật nữ Mason Waever, là nhiếp ảnh gia chiến trường, đã có một chuyến đi tác nghiệp đầy ấn tượng với cơ hội chụp được những shot ảnh quý hiếm. Và bởi Mason đã nói một câu chất lừ như sau:
“The right picture can shape opinions.”
Đại ý có thể hiểu là: một bức ảnh đúng – đúng với SỰ THẬT, đúng lúc, đúng chỗ, đúng đắn, đúng kiểu – có khả năng giúp hình thành những quan điểm rõ ràng cho bất cứ ai xem.
Một tấm ảnh quả thực có hiệu quả truyền thông bằng vạn lời nói. Nó có khả năng mô tả SỰ THẬT hơn là lời nói. Tôi rất ấn tượng với lời thoại này của Mason, nó thể hiện một quan điểm về sứ mệnh của nhiếp ảnh báo chí, và cả mục đích, lí tưởng của kẻ dấn thân hành nghề.
Ta cần nhớ rằng, chính nhờ những tấm ảnh, những thước phim thời sự về những gì đang diễn ra trong chiến tranh ở Việt Nam mà các phóng viên chiến trường ghi lại được, cùng với vụ Watergate, năm 1973 các cuộc biểu tình phản chiến trên toàn nước Mĩ trở nên mạnh mẽ chưa từng thấy. Để rồi ngay năm đó quân đội Mĩ phải chấm dứt xâm lược, rút dần khỏi miền Bắc và Trung Việt Nam.
Năm đó có lẽ là một dấu mốc quan trọng bậc nhất trong lịch sử Mĩ, khi người dân Mĩ nhận thức được SỰ THẬT về hoạt động quân sự của quân đội ở nước ngoài, cũng như trách nhiệm của họ là lên tiếng để ngăn chặn những sai phạm có tính chất vô nhân đạo trầm trọng.
Tôi vô cùng tâm đắc khi các nhà làm phim đã chọn thời điểm năm 1973 đó, làm bối cảnh diễn ra câu chuyện KONG: ĐẢO ĐẦU LÂU.
Bộ phim cho thấy phần nào cái nhìn của thế hệ trẻ của Mĩ về cuộc chiến tại Việt Nam. Đó cũng là một chủ đề đáng để viết cả một bài dài. Nhất là khi tôi thực sự xúc động thấy đạo diễn trẻ như anh chàng Jordan mạnh dạn khai thác một bối cảnh lịch sử khá nhạy cảm để làm phim.
Thực tế thì một bộ phim điện ảnh cũng được gọi là một “picture”, chính xác là motion picture. Nó không chỉ kể chuyện mà còn kể những câu chuyện vô cùng hoành tráng. Cứ nhớ đến câu thoại của Mason, tôi lại tin rằng KONG-quay-ở-Việt-Nam chắc chắn tạo ấn tượng mạnh mẽ cho người xem và shape opinions nhiều đấy.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà lịch sử là một kho thông tin ngồn ngộn với hàng núi chuyện tam sao thất bản, việc đào xới tìm ra một sự thật không dễ chút nào. Tôi thường bị mệt mỏi vì phải ghi nhớ những thông tin, những sự kiện trong lịch sử có vẻ như chả liên quan gì đến mình. Thế nên đôi khi tôi không mong muốn được biết sự thật bằng được nghe một câu chuyện hay.
(Bạn lo tôi sẽ dễ bị “ru ngủ”, bị ai xỏ thừng lỗ mũi dắt đi như một con bò? Oh, no. Chỉ có các thứ tuyên truyền một cách thô thiển nhạt nhẽo rẻ tiền mới biến chúng ta thành những con bò. Còn những câu chuyện hay ho, mà tôi được tự do mua vé để xem người ta kể lại bằng ngôn ngữ điện ảnh hấp dẫn, thì sẽ giúp tôi – hậu duệ bao nhiêu đời của loài linh trưởng nào đó – trở thành một con người nhé!)
Như bộ phim Kong-quay-ở-Việt-Nam này chẳng hạn. Nó là câu chuyện hay ho khai thác một bối cảnh lịch sử có thật, nhưng nó kể cho tôi nghe một chuyện bốc phét mà tôi lại yêu thích và ghi nhớ trong lòng.
Tôi tin rằng những người lính Mĩ trẻ tuổi, nếu xem được phim này, họ cũng sẽ yêu thích và ghi nhớ trong lòng. Họ sẽ có những quan điểm rõ ràng để không bị dắt mũi. Họ sẽ hiểu vì sao có phản chiến, và đừng để mất mạng vì những cuộc chiến tranh phi nghĩa do những kẻ mù quáng nào đó giật dây. Họ sẽ hiểu anh hùng không phải là đi đánh đấm xâm chiếm đất đai của cải, mà là chiến đấu để bảo vệ con người. Và rồi họ sẽ muốn xách máy ảnh đi chụp cảnh đẹp và khám phá thiên nhiên, con người bản địa mà thôi – thay vì vác súng ống đi điểm danh kẻ thù, làm náo loạn những nơi họ đặt chân đến.
Bởi thế nên nể các bạn Mĩ làm phim này ghê gớm. Còn nhiều triết lí các bạn nhắn nhủ với người Mĩ qua bộ phim, khiến tôi tâm đắc lắm. Nhặt sang một bên những chi tiết đặc trưng về Mĩ thì những thông điệp đó là dành cho cả thế giới đại đồng chứ đùa đâu. (Có lẽ sẽ phải viết thêm 1 tút về những điều như thế chứ tút này dài rồi, mà ai chưa xem phim nhớ đi xem để biết nhé).
Thế nên xin bà con thông cảm cho tôi chẳng nhắc gì đến bạn Kong trong cái review này. Tôi đang bị quá tâm đắc, say sưa nghĩ đến việc tôi vốn yêu thích ở các bạn làm phim Mĩ. Đó là:
Khả năng tận dụng sự kiện có thật trong lịch sử như là tiền đề cho những bộ phim được làm chỉ để… xem cho vui.
Những hay dở đời trước tạo ra, chúng ta chẳng việc gì phải khổ sở miễn cưỡng tiêu hóa. Cứ coi như chất liệu để làm phim xem cho vui lại chả thích à! 🙂
#kong2017
#addicted2movie

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>