Đêm qua nhân buổi gặp mặt với các ẩn sĩ Hà thành ở một chốn trong lành

Đêm qua nhân buổi gặp mặt với các ẩn sĩ Hà thành ở một chốn trong lành, rượu cúc mùa thu rót tràn ly, lại nhân có bức tranh mới vẽ của ông bạn Nguyen Huy Cuong nên sáng dậy lòng chợt cảm khoái bèn làm mấy câu thơ tả mùa đẹp nhất trong bốn mùa Hà Nội:
Thu
Rượu cúc mùa thu ngâm vân dược (1)
Mời nhau trai giới (2) chốn trong lành
Thu sang biết cảm hoài là hứng (3)
Hãy đợi lá hồn kịch hết xanh (4)
(1) Tên gọi loài thảo dược quý mọc ở núi cao, nơi bốn mùa mây phủ
(2) Ăn chay và giữ sự thanh khiết
(3) Hoài cảm là hứng thường gợi mỗi khi thu về
(4) Mùa thu lá cây thường xanh hết cỡ rồi mới chuyển sang vàng úa
Âu cũng là hoàn tất bài Sonnet “Ẩn ngữ bốn mùa” minh hoạ cho bộ tranh tứ bình của họa sĩ vô danh Nguyễn Huy Cương. Nhân tiện ghi lại toàn bộ:
Xuân
Xuân đến anh đi tìm Lá vụ
Lá vụ nơi nao? Bến siêu dài!
Lá vụ tìm về bên lá dại
Là lộn về nơi gió cực tai…
Hạ
Trời nóng nên em lột cái mền
Khi anh đương phút cuối bừng lên
Tiết hạ oi như dồn phải lửa
Tình lạt em xin muối lại bền
Thu
Rượu cúc mùa thu ngâm vân dược
Mời nhau trai giới chốn trong lành
Thu sang biết cảm hoài là hứng
Hãy đợi lá hồn kịch hết xanh!
Đông
Đông giá không còn cơn nắng cực
Mưa phùn gió bấc xuôi cả bùn
Người về thấp thoáng giai đầu phố
Thiên hạ năm nay mốt lông lùn…
15.09.16

48 Replies to “Đêm qua nhân buổi gặp mặt với các ẩn sĩ Hà thành ở một chốn trong lành”

    1. Cái này chắc để minh hoạ cho bài hát nổi tiếng “Les feuilles mortes” của Yves Montand Gs Xoay ạ

  1. Tiết thu cứ rượu cúc vân dược là ổn Hoang Viet Anh, tuần sau a ở HN có gì ib nhé, a còn quyển sách phải đưa Lê Hùng Phong nữa

  2. Hoang To ơi, anh Nguyễn Thành Nam nhà chị cứ hay “nói thẳng hỏi thật”, theo chị phỏng đoán thì cô gái trong tranh đang ý nhị mượn xà phòng em ạ 😀

  3. Trời ơi, Tâm Phan Minh còn “nói thẳng hỏi thật” hơn cả anh Nguyễn Thành Nam ý 😛

  4. Tới hè sợ nhất gió cực tai
    Nắng cực mà không có lộn dài
    Giai phới đi tìm chỗ diều thả
    Lộn lèo đâu phải bởi mùa thu…

  5. Nàng nhón chân bỏ ta đi thật khẽ, sợ làm động đến âm thanh trong vắt của Rụng khi mùa Thu úa về, anh Nguyễn Thành Nam ạ. Thôi thì muốn đi đâu thì đi, ta ngồi thưởng Thu ngắm lá làm vui.

  6. Anh quỳ em lạy hà thiên lộn (1)
    Không uổng theo anh đọc bấy rày
    Giá thử tích xuân dăm bận nữa (2)
    Thẩm du anh vẫn đáng bậc thày (3)

    (1) Hà thiên lộn là dòng sông chảy tới tận chân trời mới quay đầu lại. Ý nói là miên man bất tận.
    (2) Tích xuân ý nói nếu còn thêm được tuổi nào hay tuổi nấy.
    (3) Thẩm du là ngao du thưởng thức cái tao nhã trong thiên hạ.

  7. Vịnh tranh Thu:

    Thu đi để lại lá vàng
    Em đi rơi rớt lỡ làng… sợi lông
    Cuộc đời bỗng thoáng hư không
    Còn chăng chỉ mấy sợi lông, lá vàng

  8. Lại chợt nhớ mấy câu thơ của Apollinaire “ta ngắt đi một sợi lông thật nhỏ, em nhớ cho rận mu đã chết rồi…”, nghe buồn đến nao lòng

  9. Nói lái đây các bác:

    Lông rơi làm mưa Thu
    Tích Xuân trong sương mù
    Vương lên trên hồn lá
    Chỉ tại bởi càng Thu

  10. Được các bác khích lệ, vịnh thêm bức tranh mùa Đông:

    Đông đã tràn sang chỗ bạn bè
    Lời đồn tuyết rét lạnh xuyên khe
    Xuôi bùn không dám giai đầu phố
    Nhớ lúc lèn ôm được vuốt ve

    1. Soi sáng dưới con mắt hiện thưc phê phán thì thế này: Có đéo gì đâu một chữ thu / Hai sương, ba lá, bốn lông mu / Gót bùn, chân vẹo, mông chẳng thấy / Ngu .

  11. @Pham Xuan Son: liệu có dễ bỏ/ẩn đi từ “Lông” để câu “Lông rơi làm mưa thu” thật nhã được không ? Còn lại thơ anh tuyệt cú mèo

  12. Cuong Huy To xem thế này có nhã hơn không:

    Sang mùa rơi rụng chốn mưa Thu
    Phút cuối tính phong trong sương mù
    Một giọt vương rơi trên hồn lá
    Giọt kia như níu dưới cành Thu

  13. Xuất sắc, đắt giá. Tuy tôi cứ tưởng giọt trong vắt kia là của người đương rón rén kiễng chân trong tranh (giọt của các nhà thơ trong thread này đục hơn). Tuy nhiên tranh cũng có chỗ chưa như ý thì bình như ni là đỉnh rồi. Bravo.

  14. Lá vàng úa rụng đẫm sương mù
    Nàng bước lông rơi trên lối thu
    Thiên hạ xì xào: lông gì thế?
    Mu!

  15. Lông đen tung tảy khắp sàn
    Lá vàng, cọng đỏ miên man nỗi buồn
    Tinh trong mấy giọt mới tuôn
    Thu nâng bước nhẹ nỗi buồn giai nhân 🙂

  16. Giọt sương đọng lại trên lá thu
    Lông rụng tả tơi dưới lớp mu
    Nếu mà em bỗng quay mình lại

Comments are closed.