“Em về hong tóc mùa xuân

“Em về hong tóc mùa xuân
Trăng trầm hương tỏa dưới chân một vành”
Nhìn như nàng thơ dịu hết cả dàng í nhờ :))
Nhưng mình biết mình luôn có 2 tính cách tồn tại song song: hết sức mạnh mẽ nhưng vẫn vô cùng nữ tính và chu đáo.
Nhớ chuyện cũ, khi chuyển từ Tuy Hoà ra Hà Nội học, người gày như cây sào. Chắc vì thế mà hay bị bắt nạt. Nhịn vì mẹ bảo” con gái phải nữ tính”. Thày dạy võ thì bảo” 1 cú đấm của con có thể làm gãy răng ng ta còn ng ta thì ko chắc…..”. Nhưng nhịn hoài thì ko đành nên đành đánh gãy răng thằng con trai hư hỏng ở trường chuyên bắt nạt bạn nữ. Nhờ thế mà được bình yên và trở thành “anh hùng”. Thêm bộ mặt lúc nào cũng lỳ lỳ lạnh tanh nên lại càng có vẻ …. “nguy hiểm” 🙂
Thế mà mẹ mình lại cấm mình học võ :))
Nhưng cũng còn biết điệu đà quần áo tóc tai, biết mê thêu thùa may vá vẽ vời. Có lẽ nhờ vậy mà dung hoà được cái sự mạnh mẽ quá đà trên :))
Cơ mà ko mạnh mẽ quyết đoán thì sao mà đứng vững được hơn chục năm trời trong môi trường toàn hang hùm miệng sói . Chém thế chứ làm gì, ở đâu cũng thế thôi, luôn là chính mình, ngay thẳng đàng hoàng sẽ luôn được trời thương, tổ đãi. Khôn lỏi, diễn quá là mệt lắm ;). Ko bền.
Cám ơn Nguyễn Duy Đạt đã lột tả được sự dịu dàng của chị mà vẫn đầy mạnh mẽ và thanh tân. Chị tự thấy thế, ai ko thấy thế, mặc kệ :)))

46 thoughts on ““Em về hong tóc mùa xuân”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>