Hôm nay Ngày Thầy thuốc Việt Nam

Hôm nay Ngày Thầy thuốc Việt Nam, xin được dành những lời chúc tốt đẹp nhất tới các Thầy thuốc, những người đang ngày đêm vất vả chăm lo cho sức khỏe và sự sống của biết bao người bệnh.
“Thầy thuốc như mẹ hiền”, với mình điều đó luôn đúng vì mẹ mình là Thầy thuốc (dù đôi lúc mẹ cũng không hiền lắm, nhất là khi phát hiện ra bài kiểm tra điểm 4 của mình được giấu kỹ trong đôi giầy cũ hoặc khi đập lợn đất tiết kiệm ra thì phát hiện thấy khá nhiều đồng mệnh giá lớn đã bị rút mất). Hồi bé, mình có thể ngồi hàng giờ nhìn mẹ tiêm vắc xin cho các bệnh nhân bị chó dại cắn, cực kỳ điêu luyện, nhất là màn tay không bẻ ống thuốc, mẹ búng búng ống thuốc mấy cái rồi bẻ cái bộp, rất gọn gàng (mãi sau mình mới biết là các ống thuốc đã được tiện sẵn một rãnh ở cổ để các bác sỹ bẻ cho dễ). Mỗi khi mẹ phải đi đâu thăm khám bệnh, mình lại năn nỉ đòi đi theo, mẹ hỏi đi làm gì thì mình nói mẹ là trưởng khoa, con là phụ khoa, con đi xách đồ cho mẹ (hồi đó ngố, chưa biết phụ khoa là gì, mẹ cứ cười ngặt nghẽo mãi mà mình chả hiểu)…
Cả khu tập thể nhà mình toàn y bác sỹ, nhà ai có người ốm là đều có bác sỹ chuyên ngành tới thăm khám, (cũng có mấy bác sỹ chuyên khoa tâm thần nhưng may chưa phải thăm khám ai trong xóm cả). Hồi đó mình có thằng bạn mẹ nó làm ở Trung tâm Sức khỏe – Kế hoạch hóa gia đình, nhà nó cơ man nào BCS, bọn trẻ trong xóm sang xin về đổ nước vào giả làm lợn để nuôi chơi, các bố mẹ đi làm về trông thấy hét ầm lên phá game. Người lớn thật phức tạp…
Mình bị chó cắn 3 lần, không biết chó có dại không, nhưng để cho chắc, mình phải đi tiêm phòng. Diện con em trong ngành nên được tiêm miễn phí, lại còn được 42 nghìn đồng bảo hiểm, mua truyện tranh thoải mái. Mẹ tự tay tiêm cho mình, vẫn bình tĩnh và thành thục. Giờ có lúc mình phải ôm con cho y tá tiêm vác xin, khi kim đâm vào da thịt con mình, mình cũng rúm cả người lại. Thế mới thấy nể bản lĩnh của mẹ. Nể nhất là hồi mình mải chơi, phi đầu vào bậc cửa ở lớp, toạc cả trán, mẹ nghe tin chạy đến, cô giáo chủ nhiệm nhìn thấy vết rách trên trán sợ tí ngất, mẹ thì vào nhanh chóng sơ cứu rồi chuyển mình ra viện cho bác mình khâu luôn 7 mũi. Mặt mẹ chỉ hơi nhăn lại, còn tay vẫn xử lý nhanh gọn và chính xác…
Năm lớp 11, mình đã đứng dậy cãi lại lời ông chú khi trong một lần nói chuyện, chú nói: “Lương y bây giờ như hổ đói”, mình bảo chú sai rồi, đã là Lương y, thì mãi mãi như mẹ hiền, còn có thể đâu đó còn có những kiểu y khác thì đó là việc của họ. Không thể vơ đũa cả nắm với tất cả những người Lương y thực thụ, như vậy là vô ơn với sự chăm sóc của họ mỗi khi ta ốm đau, bệnh tật…
Ai cũng mong cuộc sống bình an, không thích phải gặp Thầy thuốc, nhưng những lúc đưa bố mẹ, người thân đi chữa bệnh, những lúc ôm con đi khám, thậm chí có lần còn cấp cứu mới thấm thía vai trò của người Thầy thuốc biết chừng nào… Chúc các Lương y luôn mạnh khỏe, bình an để có thể chăm lo sức khỏe và mang bình an đến cho biết bao người bệnh.
Lan Hoàng, Ha Nguyen, Nguyễn Thanh Phương, Hoang Thao Bui, Hà Quốc Hùng, Nguyen Lan Hieu, Phan van Hieu, Lê Tuấn, Tuấn Lê Trọng

27 thoughts on “Hôm nay Ngày Thầy thuốc Việt Nam”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>