MÁU XƯƠNG NÀO CŨNG ĐAU XÓT NHƯ NHAU

MÁU XƯƠNG NÀO CŨNG ĐAU XÓT NHƯ NHAU!
(Bài cũ đăng lại nhân ngày 27/7)
————————-
Gia đình mình có người thân đã bỏ xương máu, sự sống ở chiến trường. Bố mình là bộ đội, mẹ mình là TNXP.
Bố mình thường ngậm ngù vì “thằng Sang”, “thằng Bát”, “thằng Ất”, đồng đội cũ đã không chết ở chiến trường, về đời thường lại chết như đùa. Người thì chết vì tai nạn, vì bệnh tật, người thì chết vì chính con cái, bạn bè đồng nghiệp của mình dí dao, dí sự ích kỉ, nhỏ nhen, đố kỵ vào lưng mình…
Bố mẹ mình sau cuộc chiến đã phải “lăn lê bò toài” nhọc nhằn cơm áo để nuôi 3 anh em mình khôn lớn!
Bố ra khỏi chiến tranh, vội vàng bắt xe đò về quê rồi đi học ĐH, mẹ ở nhà nuôi mình và các em. Trong ký ức của mình còn nguyên vẹn một khoảnh sân hoàng hôn của khu tập thể tím bầm. Mẹ gầy gò bế em Nhung ngồi ở võng, nghe chương trình phát thanh của đài phát thanh Bắc Thái (Thái Nguyên bây giờ) bằng cái đài Nationan cũ Cậu gửi cho từ miền Nam. Bắc Thái là nơi bố mình học ĐH Mỏ Địa Chất.
Mẹ ngồi nghe, rồi nhìn ra cái khoảnh trời hoang hoãi kia mà thở dài. Cơm áo một thời bao cấp khốn khổ quá! Mẹ vừa nuôi con, vừa dồn sức chi viện cho bố đi học. Cả mấy mẹ con còi cọc xơ xác!
Rồi lớn hơn tí nữa, khoảng những năm 90 của thế kỷ trước, khi đó bố mình đã học xong ĐH. Nhà thêm em Linh. Mỗi buổi sáng mình vẫn thấy bố mặc chiếc quần bộ đội bạc màu, vá mấy miếng ở đầu gối đạp xe đi làm. Một đêm, mình nghe bố to nhỏ với mẹ rất lâu. Sáng hôm sau, bố dậy sớm, đạp xe theo đoàn người rồng rắn lên mạn Tân Kỳ thồ sắn về độn cơm trốn đói!
Chiều hôm đó mình ra bờ sông ngồi nhìn lên phía thượng nguồn ngóng bố. Dưới hoàng hôn đỏ bầm bụi mịt mù, hiện lên từng đoàn người rồng rắn nối đuôi nhau lầm lụi đi bộ với xe sắn cao hơn đầu!
Trong cái đoàn người miên man in hình mây núi ấy có rất nhiều người bố, như bố mình, họ cũng đã đi ra từ cuộc chiến, bỏ lại 1 phần xương máu ở chiến trường…!
Trên cái đất nước cứ ra khỏi ngõ là gặp anh hùng này, còn có hàng trăm, hàng triệu người mẹ, người vợ có con, chồng, cha mình đã hi sinh ở chiến trường. Nỗi đau nào cũng như nhau, giọt máu nào cũng đỏ. Chỉ mong rằng sự tri ân họ là tấm lòng thường xuyên, đừng dùng sự tri ân để tô vẽ, để đánh bóng, để làm khung cho 1 mục đích tầm thường nào đó.
Những ngày này, ai chưa đọc, hãy tìm cuốn sách “Nỗi buồn chiến tranh” của Nhà văn Bảo Ninh. Nếu đã đọc rồi, nên đọc lại để thấm hơn hai chữ Chiến Thắng!
See Translation

4 Replies to “MÁU XƯƠNG NÀO CŨNG ĐAU XÓT NHƯ NHAU”

Comments are closed.