Rồi

Rồi, note này tiếp tục bàn về 1 thứ thuộc vùng trũng nữa trong thế giới quan của bạn Thỉ. Chuyện chính chị và chính em.
Đấy, thế giới đảo điên thế đấy. Hóa ra có 1 ngày bạn Thỉ mở mồm nói về chính trị, lại của 1 cái nước xa tít mù khơi thì phải nói, con chạch nó cũng sắp đẻ trên ngọn đa đến nơi rồi.
Thì đây, nhân chuyện rằng thì anh Emmanuel Macron răng thưa nho nhã 39 tuổi, trở thành Tổng thống nước Pháp xa xôi, Đảng phái “Tiến lên” của anh vì thế mà được khẳng định, tham vọng chính trị của anh được tung hô… Hình của anh xuất hiện tràn trên khắp các mặt báo ở xứ sở con cua tám cẳng hai càng này.
Nhưng bạn Thỉ thề là với hầu hết phụ nữ, những người chiếm quá nửa dân số trên cái cục địa cầu này, chẳng ai quan tâm đến việc anh từng là bộ trưởng tài chính, anh theo đuổi những chính sách kinh tế tham vọng thế nào, đầu tư cho công nghệ xanh, y tế công cộng hay thuế má ra sao….
Tất cả phụ nữ trên thế giới chỉ há hốc mồm nhìn anh, người đàn ông tóe sáng ở tuổi 39, có cuộc hôn nhân với chính cô giáo dạy văn của mình, hiện 63 tuổi. Người đã có 1 đời chồng, 3 đứa con, 6 đứa cháu, và, có lẽ khó có thể sinh cho anh đứa con nào nữa.
Nhưng từ thuở 17, anh nói với cô giáo của mình: Em có làm gì đi nữa, anh vẫn cứ cưới em!
Và khi trở thành người đàn ông có vai trò chi phối cao nhất với 1 đất nước, anh vẫn nói: Anh trở thành người của hôm nay, là nhờ em!!!
Ôi, đấy, phụ nữ toàn cầu đã vì câu chuyện này mà tràn trề niềm hi vọng về tình yêu, về hôn nhân, về nhân sinh quan, thế giới quan, vũ trụ quan ảo diệu vặn vẹo muôn màu của con người.
Riêng điểm này, anh đủ trở thành tổng thống cả thế giới chứ riêng gì 1 nước.
Đấy, cổ tích đấy chứ đâu!
Vì sao đã đưa tổng thống đến là đấy chứ đâu.
Chị em phụ nữ nô nức bảo nhau: xấu không sao, già không sao, tập 2 không sao. Em xứng đáng hạnh phúc thì xê ra cho em chói chang rạng rỡ.
Rồi họ bảo nhau: đọc truyện đi, tập kịch đi. Trước khi mơ gặp tổng thống, hãy phấn đấu mà được như chị cô giáo Brigitte này đã nhé; người biết đọc những bài văn mẫu tuyệt hay đúng chỗ và chọn hôn rất đúng người.
Rồi họ bảo nhau, em ơi, mùa xuân đến rồi đó… Chúng mình cùng nhau tóm gọn nó…
Ôi thề là trong không khí hân hoan phấn khởi phát lên sởi này, Thỉ cũng phát sốt cả lên. Câu chuyện tình ái trên trường chính trị này nhắc cho Thỉ những điều vô cùng sát sườn luôn.
Này nhé. Con đường chống ế đã mở rộng vô cùng tích cực. Giờ đừng có hoang mang bảo đàn ông tuyệt chủng cả rồi. Đừng có sợ hình như thằng dở hơi của đời mình ngu đường lạc chỗ.
Mà cứ vỗ ngực trấn an là, có lẽ, “chân mệnh thiên tử” của mình còn chưa thực sự ra đời hoặc vẫn lang thang ở trường mầm non nào đó.
Ôi, dư thế là vẫn đầy niềm hi vọng. Còn hi vọng là còn có tương lai, thật quá hight ^^

52 thoughts on “Rồi”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>