Tản văn: Nền văn hóa giao thông

Tản văn: Nền văn hóa giao thông!
Tôi rất hay vượt đèn đỏ các bạn ạ, cứ lừa lừa đường thoáng là tôi vượt vì tôi hay đi làm muộn. Tôi còn không bao giờ đội mũ bảo hiểm nên các anh 141 phạt tôi không dưới 10 lần với số tiền 150 k quy đổi bằng 3 cái biên lai phạt 50k. Riêng đội 141 trên đường Phạm Hùng phạt tôi đến lần thứ 6 thì cái anh đội trưởng nản quá. Anh gọi riêng tôi ra 1 góc rồi bảo rằng:
– Anh biết chú không thích đội mũ bảo hiểm, anh cũng không thích đội mũ bảo hiểm y như chú. Nhưng chú phải hiểu rằng, khi luật pháp quy định thì chú không được phép làm khác. Lần này anh không phạt chú nữa, vì phạt mãi chú vẫn cứ vi phạm thì vô ích. Anh chỉ mong rằng chú hiểu rằng tôn trọng pháp luật là văn hóa giao thông của mỗi người chứ không phải từ những cái vé phạt. Mỗi người chỉ cần góp 1 phần nhỏ của mình để xây dựng văn hóa giao thông thì Hà Nội sẽ chẳng còn cảnh tắc đường với chen lấn xô đẩy nữa …
Ôi cha mẹ ôi! Tự nhiên tôi cảm thấy GIÁC NGỘ lời anh Cảnh sát các bạn ạ! Tôi ân hận ghê gớm! Lâu lắm rồi tôi chưa gặp anh CSGT nào tốt như anh này, tất nhiên là trừ cái anh tôi bóp D** ở Nam Định cách đây cũng lâu lâu ra! Anh cảnh sát không phạt tôi mà tôi lại cảm thấy còn thấm thía hơn cả lúc đóng tiền phạt. Tự nhiên tôi nghiệm ra rằng, nếu tất cả chúng ta ai cũng tuân thủ luật pháp thì Xã hội này tốt đẹp hơn rất nhiều. Từ đó về sau tôi bỏ hẳn vượt đèn đỏ đợi đúng 0 giây tôi mới đi kệ mẹ bọn đằng sau bóp còi như chém chả, tôi luôn đội mũ bảo hiểm kể cả khi đi máy bay, tôi cũng không đi ngược chiều nữa kể cả lúc đi bộ … Tôi tự thấy mình phải tuân thủ luật pháp, thậm chí tôi cảm thấy phải có trách nhiệm với truyền bá văn hóa giao thông với đồng bào của mình…
Mấy hôm sau tôi có việc phải đi tắc xi, tôi bắt cái tắc xi ngay gần cơ quan. Tan tầm đường đông như hội nên cái thằng cu lái tắc xi tay xăm toàn hình thú vật nó chửi liên mồm:
– Đấy Đ** mẹ cái con xe đạp điện kia rẽ ngu chưa anh!
– Ôi cái Đ** mẹ cái thằng già này nó đi như quay chậm giữa đầu xe anh này! Chạm vào phát là nhục ngay!
– Úi giồi ôi, cái Đ** cụ thằng chó vượt đèn vàng kìa! Sao công anh không bắt chết mẹ nó đi anh nhỉ???
Chưa hết, chửi trong xe chưa đủ, thằng tắc xi nó còn mở cửa chửi live với người đi đường:
– Đ** mẹ con xe thồ kia, mày mới ở quê ra à?
– Cái Đ** con mẹ, ông thích chết hả ông già?
– Đ** mẹ thằng ranh con bố xuống táng chết mẹ mày giờ mày tạt đầu xe thế đấy à?
Chửi chán, nó quay cửa kính xuống nhổ 1 bãi nước bọt ra ngoài kệ mẹ người đi phía sau rồi nói:
– Đấy anh xem, dân mình nó chả có tý đéo nào gọi là Ý THỨC tham gia giao thông! Em ngày nào cũng CHỬI khô cả cổ anh ạ! Khạc …choẹt !! (nó lại nhổ phát nữa) …Chúng nó không có cái gọi là cái gì ấy nhỉ??? Em xem tivi nó vẫn nói mà tự nhiên em quên mẹ nó mất… nó gọi là …à đúng rồi … Văn hóa giao thông!
Phát điên với cái thằng này, tôi hỏi nó:
– Mày lái Tắc xi bao lâu rồi em?
– Em ở quê, lên đây làm được 5 năm rồi anh ạ! Nó trả lời.
– Để anh tính cho mày nhé! Trung bình 1 phút mày Đ** 1 đứa trên đường! Vậy từ hồi mày lái tắc xi đến giờ mày Đ** hết cái Hà Nội này rồi đấy nhỉ? Vớ vẩn có khi mày Đ** cả anh rồi cũng nên???
– Em xin lỗi anh! Anh thông cảm cho em chứ ngồi trong xe ức chế lắm anh ạ!
– Thế mày đánh nhau lần nào chưa?
– Chưa anh ơi! Mình chửi cũng tùy từng đối tượng chứ bọn trẻ trâu với thanh niên xăm trổ em chỉ CHỬI THẦM!
– CÁI GÌ? Giờ thanh niên chúng mày có cả kiểu Đ** THẦM cơ à??? Bọn anh ngày xưa chỉ dám YÊU THẦM thôi!
– Anh cứ trêu em! …
– Mày chửi thế bao lâu nay mà có thấy dân nó có ý thức hơn không?
– Không anh ạ! Càng ngày càng tệ!
– Để anh kể mày nghe 1 câu chuyện …
Thế là tôi đem chuyện anh cảnh sát giao thông không phạt tôi mà để tôi đi cho nó nghe, thằng tắc xi XÚC ĐỘNG lắm. Nó bảo:
– Hóa ra cũng có nhiều CSGT tốt anh nhỉ! Em chưa gặp bao giờ!
– Mày nghe anh, đừng chửi làm gì đau đầu mà toàn khách của mày phải nghe! Lần sau cứ mở cửa ra nói với người ta đàng hoàng, làm như vậy người ta sẽ hiểu ra và tự thấy xấu hổ rồi từ đó tham gia giao thông có ý thức hơn. Mày chửi một bà đi xe thồ nhưng có khi bà ấy đang nuôi 3 đứa con nheo nhóc và thằng chồng say rượu ăn bám ở quê với số tiền bán rong ít ỏi đó? Mày hiểu chưa???
Thằng tắc xi nó chớp mắt liên hồi, chắc nó xúc động lắm, chắc nó nghĩ đến mẹ nó ở quê … Trong giây phút lắng đọng ấy nó chợt phanh khựng lại … Một bà xe thồ cắt ngang qua đường. Thằng tắc xi giận lắm, nó dừng hẳn xe lại mở bung cửa định chửi … Nhưng nó chợt dừng lại, nó hạ giọng và nói:
– Chị ơi, lần sau chị sang đường chị phải quan sát phía sau chị nhé! Chị đi như vậy là khổ cả chị khổ cả em. Mỗi người phải tự ý thức để tham gia giao thông có VĂN HÓA chị ạ!
Chị đi xe thồ dừng xe lại nhìn thằng tắc xi vô cùng ngạc nhiên, chắc chị không nghĩ nó lại lịch sự như vậy. Chị nhẹ nhàng mỉm cười với chúng tôi và lịch sự trả lời:
– VĂN HÓA CÁI Đ** MẸ MÀY À!
Rồi chị tiếp tục tạt đầu thêm 2 cái ô tô nữa! Chưa hết, đám đông phía sau nhao lên tham gia:
– Đ** mẹ thằng tắc xi mày có nhanh lên không tắc cụ mày đường!
– Đ** mẹ thằng kia bóp còi ít thôi mày mù à???
– Mày chửi ai mù đấy cái Đ** mẹ mày!!!
– ĐMM … thích đánh nhau à?
– ĐMM …
Ôi cái nền VĂN HÓA giao thông ĐMM ở nước ta sao nó lại phát triển vượt bậc đến như vậy???
Một phút dành cho quảng cáo:
Hãy đi UBER, đi UBER là nâng cao văn hóa Tắc xi, để từ đó nâng cao văn hóa GIAO THÔNG!

34 Replies to “Tản văn: Nền văn hóa giao thông”

  1. Đ…mẹ cái thằng này là thằng nào viết hay thế,hơn cả Nguyễn Công Hoan. Đ…đ…đ.. mẹ ,từ nay tạo đ…dám viết nữa.Viết đ…gì mà đúng thế cờ chứ.Hai lạy.

    1. Đêch mợ cái con kia , mày đi thế à, bố mày cầm 2 chân xé toạc háng m ra bây h??? Nghe chưa

  2. Khi nào ông vào trong tp hcm xem kể cả riệu say đi xe c.A gọi lại xin cho đi luôn quên ko xi nhan xin cho đi luôn ko như các người đâu người ta sống rộng lượng thoải mái hơn mấy người bắc kỳ nhiều

  3. A Khang Minh kia đáng yêu hơn vì a ấy luộc bài của tôi mà k đề tên tác giả!

  4. Hay ở văn phong. Xin hỏi bút danh của tác giả dòng Trào phúng . Cảm ơn đã cho mọi người một bữa điểm tâm thư giãn.

    1. Mình nghĩ anh taxi nên nói thêm đoạn này:
      ”Người lớn phải biết làm gương cho bọn trẻ noi theo chứ! Cha mẹ mà hư thì con cái dễ hư theo. Với lại chị đi kiểu bất chấp nguy hiểm như vậy, thì có thể những người khác thấy vậy sẽ bắt chước chị, rồi con cái chị ra đường thấy người khác đi sai cũng sẽ bắt chước. Vậy nên nếu chị cứ không chịu đi cẩn thận thì sẽ có ngày chính chị hoặc con của chị sẽ bị tai nạn đấy! Tiền có thể mua được đồ đạc nhưng không thể mua được tính mạng đâu!”
      Cho dù chị kia có chửi đi chăng nữa thì kiểu gì khi về nhà chị ấy cũng sẽ ngẫm lại câu nói của anh taxi thôi. Khi bạn gieo nhân thiện thì xã hội này sẽ tốt đẹp lên, rồi sẽ có ngày phúc báo sẽ về tay bạn và người thân bạn thôi.

Comments are closed.