TẬP VIẾT DÀI

TẬP VIẾT DÀI… (Khởi động cho dự án viết sách)
Những ngày đầu của cuộc sống sinh viên nhìn chung là buồn tẻ, cả phòng KTX chưa quen hết tính nhau nên thằng nào cũng vừa giữ kẽ, vừa thích phô trương bản thân đôi chút cho oai. Hoạt động sôi động nhất là các Hội đồng hương đi tìm nhau, các anh chị khoá trên đi từng phòng hỏi han xem có đứa nào đồng hương thì ghi danh sách. Hội đồng hương TP Nam Định tìm ra mình không khó vì có sẵn một ông anh trong Hội đồng hương đã quen biết mình từ ở nhà. Nhờ thế mà mình có cơ hội thân thiết với khá nhiều đàn anh khoá trên, toàn những bậc “kỳ hoa dị thảo” xưa nay hiếm.
Có thể kể đến như ông anh tên H, ông này đi bộ đội về nên tuy tuổi cao nhưng học trên mình có mỗi một khoá, tính tình hiền lành, thậm chí hơi nhát chết nhưng bù lại cái mặt nhàu nhĩ nên tự nhiên trông rất có số má. Anh có cái răng khểnh rất duyên, mỗi tội bẩn. Có năm Hội đồng hương tổ chức thi răng ai bẩn nhất thì anh đã giành được giải nhì vì thi thoảng vẫn có đánh răng trong khi ông giải nhất là chỉ có thuốc lào và nước trà bảo vệ răng.
Anh cái gì cũng biết một tí, tất nhiên một tí đó nhưng đã là hơn mình nhiều rồi. Anh hát cũng được, guitar cũng bập bùng được, khi đội văn nghệ thiếu người thì anh cũng có thể múa được, tất nhiên là chỉ một vài vai mang tính biểu tượng, cả bài chủ yếu là đứng im tạo dáng hoặc phất cờ. Mình có tí máu “nghệ thuật” nên theo anh từ những ngày đầu, coi anh như thần tượng, anh bảo gì cũng nghe…
Đầu tiên là anh dẫn mình đi những con đường tắt và ngõ nhỏ lắt léo trong khu dân cư quanh trường, vừa đi vừa căn dặn nếu gặp thằng nào đánh thì chạy thế nào, chạy vào đâu. Mình rơm rớm nước mắt vì cảm kích. Mãi sau mới biết lý do thật là vì ông anh nợ tiền gần như tất cả các quán ăn và quán nước nên lúc nào cũng phải đi đường vòng vèo để tránh. Bữa nào anh có tiền trả hết thì hai anh em lại đi đường chính cho đỡ mỏi chân và chó sủa.
Anh đã qua quân ngũ nên có lối sống rất hồn nhiên không màu mè, luôn phát huy sáng tạo khắc phục khó khăn trong mọi hoàn cảnh. Hồi đó những buổi tập đàn ngoài nhà anh thường kết hợp với uống rượu luôn. Mình học được khá nhiều về đàn từ các anh trong hội, mỗi anh biết một vài hợp âm, mình học cả gộp lại cũng đủ. Hát thì chủ yếu là nhạc chế với nhạc vàng, giọng Nam Định có ưu điểm là khê, nên hát nhạc vàng rất mùi mẫn. Có lần đang hát thì mất điện, nóng như xông hơi. Thật mất hứng. Ông anh lại phát huy sáng tạo, lột chiếu trên phản đi, ra múc mấy xô nước giếng vào dội lên phản cho mát, sau đó bảo anh em cởi hết quần áo ra ngồi lên phản cho mát rồi hát tiếp. Toàn anh em với nhau, với cả tối om thế này thì có gì mà ngại. Anh em chúng tôi lại hát tiếp. Đang hát thì lại có điện, khung cảnh loã lồ bất chợt hiện rạ làm chúng tôi cũng có tí bẽ bàng. Nhưng điều đáng sợ hơn lại là những tiếng hét thất thanh của các bạn gái các phòng xung quanh, sau đó là tiếng chạy bịch bịch, tiếng cười, tiếng đấm lưng nhau thùm thụp. Ra là các nàng cũng ra hành lang hóng gió và nghe đàn từ phòng chúng tôi, đang lãng mạn thì có điện, cửa sổ lại đang mở cho thoáng…
Có lần phải đi biểu diễn mà không thấy anh đâu, tôi đến nhà gọi anh thì thấy anh vẫn ngủ. Đến lúc anh sờ đến quần thì không còn cái nào khô và sạch. Suy nghĩ một lúc, anh mặc áo sơ mi trắng, thắt caravát, đi giầy đen cẩn thận rồi khoác cái thắt lưng lên cổ đi ra khỏi nhà. Tôi lo lắng hỏi anh định mặc cái quần đùi đỏ này lên sân khấu á? Ông anh trợn mắt chửi: “Mày điên à, đợi tao đi mượn quần”. Loanh quanh một hồi chả mượn được cái nào vừa, anh quyết định sẽ đi mua quần mới. Cả đường không ai không nhìn, mình đi sau anh mặt nóng bừng, anh thì mặt dầy, chả biết nóng hay lạnh nhưng cứ bình thản bước chậm rãi như không. Đùi anh bé, gió xuân cứ thốc từng cơn vào cái ống quần đùi vải xoăn tít làm thi thoảng anh cũng húng hắng ho. Anh rẽ vào hàng bán quần, hai em gái bán hàng ré lên, nhưng mới sáng sớm, các em không dám đuổi khách. Mà nhìn khách thế này thì chắc là sẽ mua thật. Chọn một hồi cũng xong, anh mặc quần trả tiền rồi cùng tôi đi hát, đít quần vẫn còn mác giá. Tôi nhìn thấy nhưng cũng kệ, xé đi thì ai biết là quần mới…
Có hôm mấy anh em đang uống cà phê thì trời ào ào đổ mưa. Theo kế hoạch là đi ăn trưa với nhau, thế là mấy anh em ngồi đợi mưa tạnh. Mãi mưa chẳng tạnh, ông anh nhìn quanh một hồi không thấy mặt chủ quán, lại phát huy sáng tạo, với tay vặn chốt rồi tháo luôn cả cái ô to đùng đường kính hơn 2m của quán cà phê dùng che mưa cho bàn mình đang ngồi rồi hất hàm ra hiệu cho mình đi. Mình chưa hết kinh ngạc, nhưng thấy cách này cũng hay, thế là ghé vai cùng anh vác cái ô to tướng đi ăn cơm. Cả đường không ai là không nhìn. Kệ, cốt là không ướt… Nhưng ăn cơm xong thì trời không mưa nữa mà lại gió, cái ô cũ nên bị kẹt không gấp lại được, mấy anh em lại ì ạch kéo cái ô về trả, mệt như đi kéo cầy…
Hồi chơi với mình anh chưa có người yêu, mình cũng vậy, nên anh hay rủ mình ra bờ hồ đi dạo. Mình nghĩ là chắc để tăm tia các em rồi làm quen nhưng mà không phải, anh bị bệnh đường ruột do uống rượu nhiều, bù lại thì anh luôn có thể đánh rắm khi cần. Anh với mình đi qua những đôi đang hôn hít nhau cạnh hồ sen, anh lặng lẽ làm cái “Bủm” rất cương nghị, cả tôi và cả đôi kia đang bàng hoàng thì anh bước nhanh lên một bước rồi quay lại nhăn mặt chửi tôi: “Mẹ cái thằng này, đến bao giờ mày mới biết thế nào là lịch sự hả?” rồi ngoảy đít bỏ đi, mình vừa líu ríu chạy theo, vừa quay lại giải thích yếu ớt với đôi trai gái nhưng không xoa dịu được ánh mắt thù địch họ đang chọc vào mình… Sau vài lần mình tỉnh ra, mình chủ động “ra đòn” trước…
Trong một đợt đi thanh niên tình nguyện, anh đem lòng yêu một cô bé ngang khoá mình. Mình năm đó hoạt động ở địa bàn khác, có bữa nhớ anh phi xe về ăn với anh bữa cơm. Anh chỉ cô gái béo nhất đội rồi hỏi tôi: “Được không?”, tôi kết luận: “Béo, nhưng mà được”. Cô ấy thích ăn quả trứng cá, sau mấy lần nhảy choi choi vặt quả xóc lộn cả ruột, anh lại phát huy sáng tạo, anh lấy tất cả ô của cả đội mở ra rồi để ngửa ra dưới đất. Anh trèo lên cây rung thật lực như khỉ đột vào mùa sinh sản, trứng cá rụng rào rào, anh nhảy xuống gom quả từ những cái ô đang mở đó mang về cho cô ấy ăn.
Và thế là họ yêu nhau, mình bị bỏ rơi, lại phải đi cùng các ông anh khác… Đúng là đàn ông luôn chơi với nhau rất vui vẻ cho đến khi Thượng Đế cử phụ nữ xuống.

69 Replies to “TẬP VIẾT DÀI”

  1. mình luyện được kỹ năng đọc nhanh, bạn viết sai chính tả, quân ngủ kìa, mình cũng béo nhưng mà được nên thấy rưng rưng xúc động :))

  2. Đang bồi hồi nhớ lại Lũng Chinh – Đồng Văn – Hà Giang hè 2000. ĐỊnh viết rồi hôm nào cho Nguyen Hong Nga xem.. Có cả hình minh hoạ.

  3. Giật mình à? Mà sao hồi đó không thấy tên chú trong danh sách của Đội TNTN ĐH NNI? Đi chui à?

  4. He he, thế mới bí hiểm chứ anh. Đặc tình thì làm gì có tên trong danh sách. Ơ hay…

  5. Ông hội trưởng ngày ấy là ox của Bùi Tố Nga đúng không Đinh Tiến Dũng?