VÀ KHÔNG EM NHƯNG KỀ CẬN SÔNG HÀN

VÀ KHÔNG EM NHƯNG KỀ CẬN SÔNG HÀN
(Hồng Thanh Quang)
Và không em nhưng kề cận sông Hàn,
Tôi đã khóc nhìn lại mình tóc bạc.
Những tin yêu hoá thành lầm lạc,
Em cũng là tội nghiệp để hành tôi…
Ngửa mặt chờ thêm một đốm sao rơi,
Tôi chỉ ước rời tôi em hạnh phúc.
Đã gìn giữ cho nhau bền nghĩa đức,
Ta đâu đành đứt đoạn lối bình an.
Nào có gì mất được ở trần gian,
Khi gặp gỡ để giúp nhau tìm lối
Tới chính nghiệp sống là chuộc lỗi
Cho kiếp nào không thể có lần hai.
Đừng giận hờn, đã cạn cả thời trai,
Anh vẫn thế, anh chỉ là thi sĩ…
Anh yêu em như nỗi buồn tốc ký,
Chẳng bao giờ yêu ai nữa sau em…