Vừa đi đã thấy nhớ nhà

Vừa đi đã thấy nhớ nhà… Càng lớn chỉ muốn ở nhà với Cha Mẹ thôi… Đúng là chỉ có Cha Mẹ mới yêu thương con vô điều kiện… Có một bịch bánh bía sầu riêng Mẹ cũng chờ con về cùng ăn… Bạn hàng gởi cho mấy con cua biển Cha cũng kêu chờ con về mới ăn…dù Cha Mẹ biết con có thiếu thốn thứ gì đâu. Thế mới biết, có những thứ không bao giờ mua được bằng tiền, đó là tình thương, sự quan tâm lo lắng và sự hi sinh của Cha Mẹ, từ những thứ nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống Cha Mẹ đều nghĩ cho con. Nhiều lúc muốn ôm Cha ôm Mẹ để khóc thật nhiều và để xin lỗi Cha Mẹ vì con đã làm nhiều điều khiến Cha Mẹ phải buồn, nhưng chưa bao giờ mạnh dạn làm được điều đó! Những điều con muốn nói đều không nói được thành lời, chỉ biết viết lên đây… Nhìn mái tóc Cha Mẹ đã điểm bạc, con chợt giật mình khi biết rằng Cha Mẹ đã già hơn trước… Một đời Cha Mẹ đã lao tâm lao lực vì gia đình, vì con cái…vậy mà con vẫn chưa thật sự trưởng thành…tự nhủ sẽ phải cố gắng hơn nữa, phải thật sáng suốt và phải cứng rắn hơn đừng bao giờ mềm yếu! Mùa Vu Lan, cầu cho Cha Mẹ sống đời với con!!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>