Chuyến tàu chiều

Chuyến tàu chiều
Mới có một năm đã nhiều thay đổi. Dân trở về sống quanh những phum dọc theo lộ 27. Đồng ruộng xanh lúa. Đường sắt đã bắt đầu hoạt động tuyến Ph’nom Penh – Battambang, nối liền thủ đô với thành phố miền biên viễn. Con đường này năm ngoái chúng tôi thọc vào giải vây cho tiểu đoàn 6. Trên trận địa pháo trung đoàn 42 cũ, các hầm pháo đã sụt vách, chiến hào phủ cỏ xanh um. Tường ga Romeas tróc lở, thân rặng keo cổ thụ những vết đạn xưa tứa nhựa lồi vàng quánh. Dân nằm ngồi vạ vật chờ tàu đi buôn, như chúng tôi nằm chờ trận tấn công năm ngoái. Trong số đó rất nhiều phụ nữ. Phải là những kẻ bạt mạng lắm mới dám đi buôn trên tuyến đường sắt này vì Kh’mer Đỏ vẫn đánh cắt, phục kích liên tục. Hàng tiêu dùng Thailand đang hút nên họ bất chấp.
Len lỏi giữa dải rừng khộp, đoàn tàu sầm sập đến từ phía xa. Còi tàu nước nào cũng một giọng giống nhau. Tiếng thét khởi hành hú lên giữa sân ga nắng ngợp dường như thổi cuộc chiến trôi đi xa lắc. Ruồi từ mấy đám bã mía, lá bánh đầy ngộn trên sân ga giật mình bốc lên mịt mù. Có khoảng gần chục toa cũ nát xập xệ chật cứng người. Dân buôn ngồi cả trên nóc, mắc võng ngang dọc trong toa. Chúng tôi nhảy đại lên, kiếm cho mình một chỗ ngồi phệt xuống sàn tàu. Mấy em mấy chị đi buôn giạt ra, nhường thêm một khoảng nhỏ cho đám lính Việt.
Rừng khô phơ phất trôi qua khung cửa bên ngoài. Nắng ngược viền sáng khuôn ngực tròn đầy trong chiếc áo pull Thái. Mồ hôi nhấp nhánh cái gáy thon mịn dính mấy sợi tóc tơ mềm. Tôi ngồi ngắm cô gái, ước nghĩ vơ vẩn rồi bật cười. Giá năm đứa tù binh năm ngoái tóm được trên cao điểm 701 cũng giống như cô này thì chắc tiểu đoàn xảy ra nội chiến. Như đọc thấy ý nghĩ của tôi, cô gái quay ngoắt sang nhìn. Mặc dù không mang hình viên đạn nhưng ánh mắt tôi làm cô ấy nghi ngại. Nàng Apsara chung tàu kín đáo thu gọn cái túi xách nhỏ vào trong lòng. Chắc trong đó em cất vàng lên chợ biên đổi hàng.
Tôi bỗng mất hứng vì cái hành động cảnh giác ấy, chỉ muốn vơ khẩu súng lia ra ngoài mấy loạt cho hả. Thấy ưa mắt thì nhìn thôi chứ đây đâu có phải lũ kẻ cướp. Không có tụi này chắc em giờ cũng đang chổng mông cắm mặt xuống ruộng làm cỏ lúa cho công xã, chờ nghe tiếng cuốc gọi hồn đập gáy chứ yêu kiều ngọc nữ với ai. Nỗi bực bội dần nhường chỗ cho cảm giác buồn chán. Tình nguyện quân phơi máu gì ở đây mà để gái nó phải thu vàng vào trong bọc. Tôi áp nòng súng lạnh vào má, cười nhạt vô thức trong nỗi cay đắng của kẻ mạnh hơn nhưng bất lực. Có những hiểu nhầm không bao giờ giải thích được bằng súng đạn. Có những cử chỉ nhỏ làm ta buồn nhớ suốt cuộc đời dù đã thứ tha.
Đỉnh núi Aoral trôi qua cửa tàu trong bóng chiều. Ở trên đó anh Quang với thằng Túy đã về trời được gần một năm.

Comments are closed.