Con đường bí mật

Con đường bí mật.
Con đường được đóng lại ban đêm và mở ra ban ngày. Đêm xuống, tổ chốt khoá đường lại bằng các quả mìn dày đặc gài cả hai đầu. Sáng hôm sau đoàn đi tải gạo, công binh lại ra gỡ. Anh em nói địch cũng có những con đường riêng như thế. Hai bên rình rập lần mò tìm dấu vết những con đường của nhau. Vậy nên yếu tố bí mật được đặt lên hàng đầu.
Một quãng nữa đường bắt đầu leo xuống. Đi giữa lòng suối cạn đầy đá mồ côi, to như những tấm phản màu trắng. Nước lạnh buốt trong vắt chảy riu riu qua các khe đá. Hai bờ thành suối dựng đứng, cao khoảng dăm chục mét và chỉ cách nhau bằng nửa chừng đó khoảng cách. Giữa lòng suối nhìn lên trông cực kỳ ngợp mắt, như đi trong một hẻm nhỏ giữa các khối nhà cao tầng. Có thể mường tượng như những nứt gãy đoạn tầng địa chất hùng vĩ Grand Canyon bang Arizona Mỹ quốc mà chúng ta xem trên TV. Mấy cái lán chốt lính Việt dựng ngay trên bờ thành, nhỏ xíu như những tổ chim. Đoạn lòng suối cạn nguy hiểm đó dài khoảng 1 km, ai cũng cố đi thật nhanh.
Tiếng nổ mồ côi dội rất gần. Mìn chắc rồi! Hướng cây dầu rái cổ thụ, không biết đơn vị nào? Quân tải gạo đứng hết cả dậy xôn xao. Lệnh truyền xuống dọc hàng quân: ai có võng chuyển gấp lên. Không ai mang võng. Lát sau thấy toán lính trần như nhộng huỳnh huỵch ngược đường. Anh em cởi quần áo xé quấn băng cho thương binh. Tử sỹ buộc choàng tay, cõng oặt oẹo trên lưng. Tử vong tại chỗ bốn người, trong đó có thằng Quốc khẩu đội trưởng DK.82 của chúng tôi. Thằng chạy sau cùng ôm một cánh tay rời quấn áo đẫm máu, không biết của ai. Máu đằm đẵm lẫn mồ hôi loang trên những tấm lưng trần đồng đội, giọt giọt xuống đường về phẫu E10.
Không khí nặng nề hoang mang. Qua điểm mìn nổ ngay gốc cây dầu, máu lính trộn gạo đổ òa lấm tấm trắng đỏ tràn trên mặt đất. Ở đây có một khoảng rộng đầy lá khô, sạch sẽ như một bãi nghỉ. Quả mìn địch phủ lá cài kiểu chạm nổ sát gốc cây. Có lệnh nghỉ, anh em vào chỗ rộng sạch ấy theo thói quen những ngày trước, vừa hạ ba lô dính ngay đòn độc. Địch đã phát hiện con đường thồ gạo của chúng tôi.
Đàn kiến rừng đen khổng lồ từ đâu xuất hiện tràn lên mặt đất hối hả tha gạo. Nhiều con lực sỹ nhấc bổng những cái lá khô đẫm máu, chạy thành hàng về tổ như một đám rước cờ đỏ. Chúng tôi cũng nhấc bổng ba lô tiếp tục lên đường. Ba lô gạo trên vai giờ như trĩu nặng đến ngàn cân. Đoàn người im lặng vượt qua điểm mốc chết chóc. Mấy hôm sau chỗ đó vẫn thấy không gian nồng lên mùi máu khô.
Bình thường đi lấy cơm sáng tôi hay gửi võng cho Chí đen anh nuôi vì ngại mang nặng. Để ở lán sợ mất vì cái võng dù màu rêu thẫm tôi mới lĩnh rất đẹp. Kể từ hôm đó, tôi không dám gửi nữa mà quấn dây võng giắt buộc ngay thắt lưng. Mang đi để nhỡ đá mìn thì có đồ sẵn cho chúng nó khiêng về trả xương tàn cho mẹ. Bây giờ ai cũng giắt võng mang đi cả. Cơm chiều xong nằm dài trên sạp. Bật cười nhớ chuyện thằng Đặc đưa cái đồng hồ cướp được cho thằng Căn đeo. Nó đi trước, sợ đá mìn hỏng mất cái đồng hồ phí của. Mẹ kiếp! Đau lòng tử biệt sinh ly. Thân còn chẳng tiếc tiếc gì Seiko.
Lửa bếp muộn hồng loang sương đục. Nước đọng trên tán lá giọt lộp bộp xuống mái lán rừng. Tiếng chân người đi lại ngoài lạch nước thưa dần. Ngày nào cũng như ngày nào, đó là khoảng đọng thời gian mệt mỏi chán chường nhất. Nhắm mắt cuối ngày lòng bỗng da diết nhớ phố cũ Đồng Xuân.

Comments are closed.