Hình chụp thiên thu

Hình chụp thiên thu
Những ngày tải gạo, chúng tôi sống cô đơn biệt lập như người rừng. Mọi hoạt động sống đều âm thầm dưới tán cây tầng tầng lớp lớp. Có hai khoảng thời gian trông thấy mặt trời toàn cảnh, đó là khi vượt ngược lên nguồn trong lòng con suối giữa đường lúc ban trưa và khi đổ dốc “công binh” trên đường về trại. Từ chốt công binh về trung đoàn bộ E10 chỉ còn một quãng ngắn an toàn nên quân bạn để tụi lừa ngựa chúng tôi tự đi.
Trong chiến tranh Ai Cập, khi bị tập kích quấy rối, Napoléon từng ra một cái lệnh nổi tiếng:” Lừa ngựa và các nhà khoa học đi vào giữa!”. Hẳn ông ấy hiểu sâu sắc sức kéo và tri thức là tối cần thiết trong chiến tranh. Song hai lực lượng này dễ bị tổn thương nhất vì không biết tự bảo vệ. Sư đoàn tôi chuyên trị vận động tấn công, đang phải làm cái việc không phải là sở trường. Nói cho ngay, cái kiểu địch ngạo mạn bắn cối không thèm đào hầm giấu tiếng đề pa đi ở đây, nếu ở địa bàn chúng tôi thì bọn chó Khơmer Đỏ này chết mất ngáp trong vòng nốt nhạc.
Thú nhất buổi chiều về đến đại đội công binh, ngồi nghỉ nhấm nháp bát nước sâm rừng ngày nào bạn cũng đun chờ sẵn. Nắng cuối chiều vàng rực ngời trên thảm xanh dưới kia. Tôi trèo lên đứng trên một mỏm cao giữa khe nắng lọt, ngắm bóng mình dài thượt in xuôi triền dốc gấp xiên. Bóng tôi trải trên bề mặt đỉnh rừng đã bắt đầu dâng mờ sương tối. Anh Hoạch thấy hay hay, đẩy tôi xuống tranh chỗ “chụp hình” trên nền rừng. Anh ấy khoa chân múa tay, cái bóng dưới kia cũng khoa chân múa tay bắt chước. Thằng cha khoái chí, gào lên nhảy chồm chồm như thỏ rừng động đực. Mấy khi được mặt trời thiên thu chụp hình miễn phí trong một góc máy đẹp. Chẳng ai nghĩ một người đàn ông ba mươi tuổi, đã có vợ và một con trai lại tự chơi với cái bóng của chính mình.
Anh Hoạch múa chán, nhảy xuống bảo tao mới được chụp hình có một lần trong đời, ấy là khi cưới vợ. Trước hôm cưới, hai đứa đèo nhau bằng xe đạp ra hiệu ảnh thị trấn Hưng Nhân chụp hình đôi. Tao mặc quân phục mượn của ông anh, nó mặc áo “phin lõn”. Tụi trẻ con đuổi đằng sau xe đạp, hét váng cô dâu chú rể đội rế lên đầu làm nó xấu hổ bỏ tay vịn yên cái xe. Tao non tay lái, chao ghi đông đúng chỗ xóc làm nó suýt lộn cổ xuống cầu đá. Ảnh in bóng tô màu nước má hồng môi son hẳn hoi. Nền phông tô xanh hòa bình, có đôi chim bồ câu ngậm mỏ ăn dải lụa mềm uốn hình Hạnh Phúc. Mà in hẳn cỡ 9×12 hết những mấy đồng. To quá không tiện mang đi nên đành để ở nhà, không thì chúng mày lác mắt.
Tôi chưa có vợ, nhưng bỗng thấy thương thằng bé con trai anh ấy. Mặt trời xuống thêm một quãng, khuất lịm sau ngàn cây. Máy chụp hình coi như hết phim. Chúng tôi lần lần xuống núi đi về.

Comments are closed.