Số 2

Số 2 – Một mình lầm lũi trong đêm
Ngay trong ngày hôm đó, mọi gia đình ở thành phố đều ngồi bàn tính chuyện đưa con mình đi sơ tán khỏi nơi này.
Việc đưa con đi sơ tán tuy đơn giản với nhiều người có quê ở những tỉnh lân cận Hà Nội nhưng lại không đơn giản với những gia đình quê hương ở xa, trong đó có gia đình tôi. Ba má tôi đều đang đi làm mà cơ quan họ vẫn bám trụ ở Hà Nội, các anh chị tôi, người thì đi chiến trường, người thì đi học xa, nhà còn hai chị em gái, chị đang học cấp III được đi sơ tán theo trường, tôi lúc đó đang học cuối cấp IÌ nên chẳng có nơi nào mà đi.
Hồi ấy, tôi có cô bạn rất thân, hàng ngày ngoài giờ đi học, tôi hầu như ở chơi suốt ngày bên nhà nó tại phố Thiền Quang. Bố mẹ nó coi tôi như con gái vì hồi đó tôi ngoan hiền, chăm chỉ, học giỏi chứ không quái như bây giờ. Nó thì thào rỉ tai tôi “về quê tao ở Khoái Châu, Hưng Yên đi”. Bố mẹ nó ủng hộ luôn. Tôi về nhà ngập ngừng xin phép ba má và bị từ chối thẳng thừng với lý do bố mẹ bạn tôi cũng bận công tác ở Hà Nội thì lũ trẻ ranh làm sao mà cai quản được nhau. Tôi dấm dứt khóc và tuyệt thực luôn, không phải vì sợ bom đạn mà vì nhớ con bạn thân quắt quay, một phần cũng vì ham vui nữa.
Nhưng ngay ngày hôm sau, ba má tôi buộc phải thay đổi quyết định do ngày nào cũng “đồng bào chú ý, đồng báo chú ý, máy bay địch đang cách Hà Nội… vài trăm cây số, đề nghị đồng bào vào hầm trú ẩn. Các lực lượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu…”. Hầm trú ẩn ở phố tôi lúc ấy là gầm cầu thang như bao nhà trong phố khác. Đúng là thời “điếc không sợ súng”! Chỉ cần một loạt bom gần đó thôi là tất cả mọi người sẽ bị vùi lấp ngay trong đống đổ nát.
Do các hoạt động đi lại lúc đó đều diễn ra vào ban đêm nên cả nhà phải đưa tôi sang Gia Lâm qua cầu Long Biên để theo xe khách đi Hưng Yên lúc chập tối. Với túi quần áo và hai cái bánh mì, tôi háo hức lên đường.
Và, ba tháng bụi đời ở quê người lạ của tôi bắt đầu.
(Còn nữa)

Comments are closed.