Tết Canh Thân 1980

Tết Canh Thân 1980
Người ta nói chiến trận rèn luyện con người, làm cho con người lớn lên trưởng thành. Điều đó đúng trong hoàn cảnh chiến trường khốc liệt. Song về lại thủ đô, tôi vẫn là anh học trò trung học của mấy năm về trước. Cuộc sống thị thành đã dừng lại kể từ khi bước chân ra đi. Khi bị tách khỏi xã hội đời thường một thời gian, lúc nhập lại là đã chậm từng ấy năm, là ướp đá lâm sàng từng ấy tuổi. Thủ đô không cần hầm hào chốt chặn, không cần biết hành quân rài rạc hay nhung nhớ vơ vẩn xa xôi. Thủ đô dang tưng bừng đón tết Canh Thân.
Trong khoảng mừng vui hội ngộ, bắt đầu chớm thấy những hẫng hụt. Hết háo hức bạn bè những buổi đầu gặp gỡ, tôi dần đâm ngại những cuộc giao tiếp chung. Chiếc đồng hồ số phận đã bấm chết khoảng ấy thời gian. Cuộc sống hậu phương đã tiến rất xa trong khi nắng rừng mưa núi vẫn tím hồn anh lính trận. Khoảng chênh phô tụt hậu xã hội là có thực không cần tưởng tượng. Dự cảm xa cách bắt đầu xuất hiện trong suy nghĩ. Con khỉ rừng Aoral đi tàu lậu vé bắt đầu sợ hãi, tránh né các cuộc gặp gỡ chung dù đang đón Tết ở quê nhà.
Cũng Tết năm đó, tôi được nghe lần đầu tiên những giai điệu tươi sáng nhưng đượm buồn của ABBA để rồi vẫn lắng nghe cho đến bây giờ. Giao thừa chúng tôi uống rượu say bên nhà Hiệp. Năm mới ngật ngưỡng kéo về qua hàng phố, nghe Happy New Year dội hết volume mà thấy lòng cay đắng lạ. Chính là âm nhạc, âm nhạc tử tế chứ không phải âm nhạc sáo rỗng tụng ca thay đổi tâm hồn con người. Dù chuyện đời buồn hay vui, nhạc cảm nhiều hay ít, lắng nghe sâu tự thấy lòng cũng được an ủi đủ để thanh thản, để đứng dậy đi tiếp. Bài hát này đeo đẳng tôi suốt cuộc đời. Mỗi lần nghe đến lại nhớ ngõ hẻm Cổng Đục, có con chuột cống thụt thò bên lỗ hở tường gạch trong buổi chiều cuối năm lạnh cóng ơ hờ đi bên nhau. Làm sao tôi biết người ta đã viết nó trong một trời tuyết trắng ở xa xôi tận gần cực Bắc bán cầu.
Khói pháo hương bài lãng đãng trôi qua rằm. Phố đêm tối tăm, vàng vọt quầng sáng đèn đường sợi nung dưới trời mưa bụi. Những cơn mưa mùa đông ẩm ướt tường chừng không bao giờ tạnh, nối những ngày dài sau Tết buồn vô nghĩa. Tiếng rao khàn đục lão tẩm quất già lẩn quất quanh ngõ cụt gầm cầu. Chuyến xe điện muộn vắng tanh chạy rề rề. Cần điện nóc xe kéo qua chỗ neo dây đánh lửa lẹt xẹt, hắt ánh xanh lét lên những ô cửa ngái ngủ. Lò bánh mỳ gia công đầu phố dậy mùi men bột, ướp chua bầu không khí tù đọng mốc meo. Tiếng mèo cái gào đực gọi cơn hoan lạc cào tướp những đêm khó ngủ, trằn trọc dưới tấm chăn hôi.
Không nấn ná thêm được nữa. Phải trở về với rừng, về với đơn vị.

Comments are closed.